Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017

Đoàn Thanh Nô - Người tránh bão kỳ tài.

Trong cơn thanh trừng những người của phe phái cũ trước kia của Nguyễn Xuân Phúc, nhiều kẻ đã phải ôm hận vì không biết đường sớm quy phục Phúc. Rút cục đều lần lượt bị Phúc mượn tay Trọng diệt trừ.

Chính trị chỉ có thần phục hoặc là kẻ thù, không có chỗ dung thân cho những kẻ không thần phục. Trong cơn thanh trừng những kẻ đã không theo mình của Phúc, có nhiều kẻ giờ đang trong vòng tay bóp cổ của Phúc nghẹt thở dần dần.

Nhưng có những kẻ khéo léo, biết thời thế hay phòng xa không những chẳng nằm trong vòng càn quét mà còn nghễu nghệ trong thời kỳ mới, những kẻ như thế đáng là tấm gương cho những kẻ đang khốn khó do Phúc thanh trừng cần học hỏi.

Đó là tiến sĩ Đoàn Thanh Nô.

Khi Nguyễn Tấn Dũng lên làm thủ tướng, Đoàn Thanh Nô dẫn vợ con ra Hà Nội thuê nhà lập nghiệp. Nhờ mác đồng hương với Dũng, đi đâu Nô cũng nhận là người của Nguyễn Tấn Dũng và nhanh chóng Nô thiết lập được những mối làm ăn , quan hệ tốt để tiến thân do thứ trưởng Huỳnh Vĩnh Ái đỡ đầu. Thời gian sau Nô đã có mặt trong hàng ngũ lãnh đạo của VIFOLAC tức diễn đàn uỷ ban toàn quốc Liên hiệp các Hội văn học nghệ thuật Việt Nam. Vợ Nô là Trần Tuyết Ánh cũng được bố trí làm trong Bộ Văn Hoá Thể Thao và Du Lịch, nay đang là vụ trưởng. Còn Nô đã là phó chủ tịch của VIFOLAC.



Đoàn Thanh Nô là tác giả của việc đốt 240 tỷ tiền ngân sách thành giấy vụn, qua việc phổ biến văn hoá dân tộc.

http://tinhhoa.net/du-an-lam-sach-240-ty-dong-vua-in-xong-lien-dem-ban-giay-vun.html

Phóng viên báo Tinh Hoa đã giật mình khi thấy số sách của Đoàn Thanh Nô làm từ ngân sách ngốn hàng trăm tỷ đó ở đầy vỉa hè hay trong những hàng sách cũ mà chủ tiệm mua được theo cách tính giấy vụn. 240 tỷ tan thành mây khói, nhưng Nô và vợ sau vụ ấy không những chẳng làm sao mà còn thăng tiến quan trường. Số sách này một tay chân của Nô được Nô cho thầu in, ngoài tiền bớt xén ra kẻ thầu in này phải cung phụng chu cấp cho việc học hành của con trai Nô ở nước ngoài.

Nguyên nhân vì sao Nô làm thiệt hại hàng trăm tỷ và là người của Nguyễn Tấn Dũng mà chẳng bị cơn thanh trừng của Phúc nghẹo ?

Vì khi Phúc còn làm chủ nhiệm văn phòng chính phủ, Phúc cũng muốn gây dựng ảnh hưởng quan hệ với mọi tay chân của Dũng. Trong lúc xây dựng quan hệ này, Phúc đã ngủ với Trần Tuyết Ánh, vợ Nô nhiều lần. Đó là lý do thứ nhất vì sao Đoàn Thanh Nô mang tiếng là tay chân của Dũng mà không bị Phúc xử.


Không những chẳng bị sao như nhiều người khác, Trần Tuyết Ánh còn đòi làm thứ trưởng bộ Văn Hoá Thể Thao tranh chức với Trịnh Thi Thuỷ không được, nhưng bị tố giác dùng bằng cấp giả. May Nguyễn Xuân Phúc thương tình cũ nói với Nguyễn Ngọc Thiện tạm xếp cho Ánh chức vụ trưởng, để đợt luân chuyển cán bộ tới sẽ đưa Ánh đi địa phương nào đó làm phó chủ tịch tỉnh.

Đầu năm 2016 cánh báo chí ngỡ Nguyễn Tấn Dũng thất thế, bèn tìm những người của phe Dũng đập lấy lòng phe mới lên. Mới lôi chuyện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký cho Nô 240 tỷ in sách thành giấy vụn. Nhưng khi vào cuộc mới được một bài, tin ngầm xuống các báo người chủ trương thiết kế cho Đoàn Thanh Nô in sách đó là chủ nhiệm văn phòng chính phủ, phó thủ tướng và đương kim thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bây giờ. Các báo được lệnh nín bặt.

Ngoài lý do Phúc từng ngủ với Ánh vợ mình, Đoàn Thanh Nô còn có một điểm tựa nữa là Trương Tấn Sang do cùng học lớp luật tại chức với nhau, nhờ mối quen biết cũ này khi Sang làm chủ tịch nước. Nô đã đứng ra  cùng Dị là trợ lý Sang làm môi giới cho các doanh nghiệp đến chào chủ tịch Sang với giá vé vào cửa từ 10 ngàn usd trở lên tuỳ theo khả năng doanh nghiệp, mỗi màn chào hỏi này trị giá 1 ngàn usd cho một phút. Từ quan hệ với Trương Tấn Sang , được Sang nâng đỡ mà sau này Nô còn bắt mối được với đệ của Sang là phó thủ tướng Trương Hoà Bình. Đây là số điện thoại mà Nô đã gọi cho các doanh nghiệp hỏi có muốn mua vé vào cửa đến chào tân chủ tịch nước Trương Tấn Sang hay không - 0946111616

Ngày nay với mối quan hệ mật thiết với thủ tướng, phó thủ tướng như vậy. Tiến sĩ Đoàn Thanh Nô không màng đến văn hoá mà hàng ngày đi xe xanh biển công của tổng cục 4 bộ công an, chạy các nơi làm dự án. Đến đâu Nô cũng giới thiệu mình là anh em chí cốt với Nguyễn Xuân Phúc và Trương Hoà Bình. Thực sự thì Nô không nói quá, giữa Nô và Phúc, Bình có mối quan hệ khá sâu đậm của tình, tiền. Các đối tác làm việc với Nô đều biết rõ Nô có quan hệ như vậy là sự thật , không phải nói khoác để lường gạt, bởi Nô chính là thành viên trong văn phòng thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.



 Có vô số những cặp vợ chồng vừa là quan chức vừa là đại gia như vợ chồng Đoàn Thanh Nô, Trần Tuyết Ánh như những con sâu mọt đục khoét đất nước này, chúng làm được chỉ nhờ những mối quan hệ dắt dây sặc mùi tiền, tình, quyền với những uỷ viên bộ chính trị, những kẻ cầm quyền chóp bu. Nhiều kẻ đã phải thân bại danh liệt vì chủ thất thế nên chúng phải chịu số phận hẩm hiu, có kẻ bị tù tội, bị kết án tử hình. Có kẻ đang trong tầm lao lý. Có kẻ dâng phần lớn tài sản mua yên thân với số tiền còn lại , chạy ra nước ngoài đầu tư mang theo cả gia đình.

Nhưng cũng nhiều kẻ khôn ngoan, biết lựa nhiều cửa và không hề từ thủ đoạn nào, kể cả dâng vợ cho thủ tướng để tiến thân như Đoàn Thanh Nô y như Thụ Điêu, Dịch Nha dâng con cho vua ăn để tiến thân thời Chiến Quốc. Giữa một thời thế mà những kẻ thất tâm, thất đức như Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình có quyền lực, thì chỉ những kẻ biết quy phục dâng vợ, dâng con và tài sản mới thoát được cơn bão càn quét thanh trừng và tiếp tục có cơ hội làm ăn mới huy hoàng hơn như Đoàn Thanh Nô.

Với những người làm văn hoá như vợ chồng Đoàn Thanh Nô, Trần Tuyết Ánh như trên, nền văn hoá của Việt Nam ngày nay phát triển thế nào là câu hỏi dành cho những người trí thức Việt Nam.


Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

Nguyễn Xuân Phúc thất sủng ?

Dường như bắt đầu có sự xa cách giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc, sự xa cách này hẳn xuất phát từ phía Nguyễn Phú Trọng tạo nên. Trọng đang khẳng định lại đẳng cấp của mình ở thế môtn vị vua và các đồng chí của mình là ở thế quan lại, bầy tôi. Nhưng ngoài sự xa cách đầy vẻ bề trên ấy, còn có những nguyên nhân khác khiến Trọng cảnh giác với Nguyễn Xuân Phúc.

 Vào những ngày cuối năm 2016 đã có những lời nhắc nhở  trong trung ương về việc đến cuối năm 2017 Nguyễn Phú Trọng nên về để nhường ghế tổng bí thư cho người khác thay thế. Người khác ở đây có thể là Trần Đại Quang, Đinh Thế Huynh, Nguyễn Xuân Phúc.

Xuân Phúc đã tận dụng lợi thế thủ tướng để đi các địa phương gọi là xúc tiến đầu tư, thực chất là vận động đoàn các tỉnh bỏ phiếu cho mình làm tổng bí thư, Phúc còn trắng trợn nói sắp tới Cụ sẽ kỷ luật Trần Đại Quang và dặn các địa phương bỏ phiếu cho mình làm tổng bí thư, Phúc sẽ thế này, thế nọ trả công.

Phải nói giấc mơ làm tổng bí thư của Nguyễn Xuân Phúc không phải không có cơ sở, lúc ấy Trọng muốn giữ mình để đánh trộm Quang, đã để mặc Phúc đi lại mơ mộng làm tổng bí thư và cũng  kệ cho Phúc huy động tay chân đánh Quang. Kế hiểm của Trọng là để Phúc quấy rối thu hút sự chú ý của Quang, còn phần mình Trọng ra quân nửa vời để Quang nghĩ Trọng sẽ không mạnh tay, rình sơ hở sẽ ra đòn quyết định.

Quang dính đòn của Trọng lẫn của Phúc. Về phía Trọng thì Quang nghĩ ông giáo làng ấy không cạn tàu ráo máng, xuống tay kiểu đoạn tình, tuyệt nghĩa tận diệt mình. Đã thế khi bị Phúc đánh nhiều lần, Quang nhịn bỏ qua nghĩ rằng cụ Tổng biết , các đồng chí biết cho mình. Trân Đại Quang và cả Đinh La Thăng đều sai lầm, cái sai lầm là cứ nhịn và chờ cụ tổng hay các đồng chí mình thương tình, nhìn công tâm, khách quan giúp mình.

Gặp quan thầy Trung Cộng Vương Kỳ Sơn đầu năm 2017, Nguyễn Phú Trọng dường như được sự tiếp sức khủng khiếp, ông ta bỗng mạnh mẽ và quyết đoán trong việc xử lý Đinh La Thăng mà không gặp sự phản đối nào trong trung ương. Trọng đã được Trung Cộng chống lưng và đảm bảo cái ghế tổng bí thư của mình. Từ lúc này Trọng bắt đầu có những biện pháp sau lưng Phúc để kiểm soát kẻ đàn em bề ngoài nịnh nọt, nhưng bên trong phản phúc đầy tham vọng này.

Ai cũng biết Đặng Văn Thành là đại gia sân sau của Phúc, đang âm mưu thôn tính ngành tài chính ngân hàng, điển hình là muốn lấy lại Sacombank với giá rẻ mạt dưới sự hỗ trợ của Phúc. Trọng đã bật đèn xanh cho các uỷ viên BCT bác bỏ đề xuất để Thành mua lại Sacombank. Bộ Chính Trị đã để Minh Xoài Himlam mua Sacombank và bồi thường cho cánh Phúc, Thành 500 tỷ mua cổ phiếu ở công ty con của Thành.

Thành không mua được Sacombank, bước thôn tính tạm chậm lại, Phúc cũng yếu lực theo. Tiếp nữa đàn em của Phúc là Khoa phó chủ tịch thành phố HCM chuyên về xây dựng, một nơi màu mỡ của Phúc cũng bị ép buộc phải rời vị trí khi Đinh La Thăng bị hạ bệ.

Chương trình bán vốn hoá nhà nước hứa hẹn mang về nhiều kinh tài bị ép giao cho Trần Tuấn Anh bộ trưởng bộ công thương đứng ra phụ trách. Đây cũng là cơ hội cho Trần Tuấn Anh ghi điểm tiến tới chức phó thủ tướng vào khoá 13 để làm ứng cử cho chức thủ tướng trong tương lai. Nguyễn Xuân Phúc ngậm ngùi nhìn món hời bán vốn nhà nước tuột khỏi kiểm soát của mình.

Trong vụ liên quân đánh Đà Nẵng dưới sự chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng, Phúc là người hăng hái đi đầu nhất, Phúc cũng là người chỉ đạo  và hỗ trợ Huỳnh Đức Thơ  tấn công Nguyễn Xuân Anh. Nhưng khi kết thúc thắng lợi thì chức bí thư Đà Nẵng lại rơi vào tay Trương Quang Nghĩa chứ không phải Phan Việt Cường đệ tử thân tín của Phúc ở Quảng Nam. Trong vụ này Phúc chỉ được an ủi khi một người trong cánh của mình là Thể Sóc Trăng về nắm bộ Giao Thông Vận Tải, nhưng trước cảnh ngân sách ep hẹp, giảm đâu tư công thì bộ Giao Thông Vận Tải không còn là miếng ngon như ngày trước nữa.

Vụ việc quanh chiếc ghế chủ tịch PVN mà Phúc muốn đưa Bùi Vạn Thuận của đàn em mình lên, nhưng bị đè cản từ nội bộ PVN, nơi mệnh danh là nhà trẻ của uỷ viên trung ương, đến nay đã nửa năm rồi Phúc không có cách nào đưa Thuận ngoi lên được, đành hoãn không ký bổ nhiệm Dũng Râu để hy vọng chờ đợi cơ hội đưa Thuận lên nắm chức này.

Điểm lại 4 vụ do Trọng chỉ đạo đánh như vụ Sacombank, Đinh La Thăng, Đà Nẵng, Dầu Khí khi thắng lợi, Nguyễn Phú Trọng đã chỉ cho Nguyễn Xuân Phúc những miếng bánh nhỏ, hoặc những phần lợi phải bỏ sức chăm lo lâu dài mới có hoa trái.

Mặc dù trước trung ương 7 khoá 12, Nguyễn Xuân Phúc đã chuẩn bị bản báo cáo láo về thành tích tăng trưởng và đâu tư, cho báo chí hô hào rầm rĩ. Nhưng khi bàn đến kinh tế xã hội trong hội nghị trung ương Nguyễn Phú Trọng đã vạch  một loạt yếu kém của Nguyễn Xuân Phúc trong phần tổng kết như thiếu năng lực để giải quyết thâm hụt ngân sách, không giảm được nợ công, không xử lý được nợ xấu và các tổ chức tín dụng yếu kém, phân bổ vốn đầu tư từ trái phiếu chính phủ và ODA còn chậm, nhiều doanh nghiệp nhà nước vẫn thua lỗ trầm trọng và mọi mặt an toàn thực phẩm, giao thông , môi trường còn tệ hại.....

Thái độ của Nguyễn Phú Trọng nhận xét về hoạt động của chính phủ Nguyễn Xuân Phúc như vậy và qua những vụ việc đã nêu trên, dường như cho thấy  Nguyễn Xuân Phúc đã bắt đầu bị thất sủng và rơi vào tầm cảnh giác của Nguyễn Phú Trọng. Việc Trọng đưa Trần Quốc Vượng làm thường trực ban bí thư kiêm chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương đã khiến cho Trần Quốc Vượng đang có trong tay một quyền lực khủng khiếp trong đảng. Trọng đã nhìn ra mối nguy hiểm từ Nguyễn Xuân Phúc và nhanh chóng cấy Trần Quốc Vượng để cần có thể làm Phúc phải khốn đốn.

Nguyễn Xuân Phúc đã quá vội vã khi vận động phiếu cho mình làm tổng bí thư, có lẽ lúc ấy ông ta nghĩ Nguyễn Phú Trọng sẽ về giữa chừng như mọi người nên bày tỏ tham vọng của mình. Bộc lộ tham vọng tức trong đầu có ý định nhòm ngôi, tội ấy Nguyễn Phú Trọng hạn chế và tước bớt vây cánh là còn may.

Chắc chắn giấc mơ làm tổng bí thư của Nguyễn Xuân Phúc đã tan thành mây khói khi có sự xuất hiện của Trần Quốc Vượng, kẻ mới vào bộ chính trị hơn một năm đã leo tới chức thường trực ban bí thư, cái chức trước đây các tiền nhiệm phải mất ít nhất một nhiệm kỳ 5 năm trong bộ chính trị mới ngồi vào được.

 Phúc là người biết nhẫn nhịn và chơi sau lưng rất rất giỏi, thời gian vẫn còn dài để Phúc còn cơ hội thực hiện ước mơ thống trị giang san của mình.

Nếu như chỉ được chọn một trong hai người là Phúc và Trọng thì tôi nghĩ Phúc sẽ còn hy vọng mang lại sự đổi mới hơn là Trọng. Nguyễn Phú Trọng già cỗi và bảo thủ trong mớ lý luận giáo điều, chỉ có sự sắt máu bảo thủ nên không hy vọng gì ở ông ta là điều ai cũng thấy. Nhưng một người tráo trở, lật lọng và phản trắc, háo danh như Nguyễn Xuân Phúc mới chính là kẻ hội tụ những yếu tố làm nên một cuộc thay đổi dù không biết sẽ tốt hay xấu cho dân tộc, nhưng với Phúc thì còn có  hy vọng sự thay đổi.

Thứ Hai, 9 tháng 10, 2017

Kỷ luật Nguyễn Xuân Anh.

Việc Nguyễn Xuân Anh bị kỷ luật và buộc phải rời khỏi trung ương đảng cộng sản Việt Nam cũng như bị cách chức bí thư Đà Nẵng không phải là điều bất ngờ. Chiến dịch tấn công vào Nguyễn Xuân Anh đã được khởi động ngay từ tháng 6, khi mà các chức vụ cấp cao đã được quốc hội phê duyệt. Lúc đó dư luận đang dồn vào vụ Formosa và vụ Trịnh Xuân Thanh, không ai chú ý những cơn sóng đang đổ ngầm về phía Đà Nẵng.

Vào tháng 8 năm 2016 khi thảm hoạ Formosa gây hoảng loạn toàn dân, mọi trách cứ đổ dồn về phía Nguyễn Xuân Phúc đã mặc cả với Formosa nhận tiền đền bù rẻ mạt với lý do để giữ nhà đầu tư. Bí thư Nguyễn Xuân Anh kiên chủ tịch Hội đồng nhân dân khi họp đã phát biểu không đánh đổi sự phát triển mà phải huỷ hoại môi trường. Phát biểu này như cú đấm vào mặt Nguyễn Xuân Phúc kẻ đã áp đặt tuỳ tiện cách xử lý Formosa và Nguyễn Phú Trọng kẻ đứng đằng sau bảo kê cho Formosa trong chuyến thăm nơi này đúng vào ngày cá chết.

Có thể hiểu Trọng và Phúc muốn bịt vụ Formosa và bắt dân chúng chịu đựng, bí thư Nguyễn Xuân Anh đã chọc đòn lật mặt phe Trọng, Phúc. Những kẻ cố chấp và thù dai như Trọng , Phúc không dễ gì mà bỏ qua cho bí thư trẻ tuổi này. Nhất là Nguyễn Phú Trọng một kẻ bảo thủ và háo danh, cuồng tín đặc thù của cộng sản Bắc Kỳ tất sẽ giữ mối thù trong bụng.

Trong một lần trả lời báo chí , bí thư Nguyễn Xuân Anh đề cập đến vấn đề tuổi tác và cho rằng ở tuổi 40 con người ta sung mãn, đến 50 tuổi là bắt đầu có hạn chế, nên việc bổ sung lớp trẻ lãnh đạọ là cần thiết. Câu trả lời này khiến cho tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng càng uất hận vì ở tuổi 73 đã quá tuổi làm việc rất nhiều nhưng Trọng tự đặt ra quy chế trường hợp đặc biệt để mình được ngồi lại làm tổng bí thư.

Nguyễn Xuân Anh còn tháp tùng chuyến đi chủ tịch nước Trần Đại Quang công du hồi năm ngoái đến Peru và Châu Âu, tiếp kiến Giáo Hoàng là điều khiến Nguyễn Phú Trọng và khó chịu. Nếu chú ý thì những người đã tháp tùng Trần Đại Quang ở chuyến đi đó khi trở về gần như bị cô lập và không xuất hiện nhiều trên truyền thông như Phạm Bình Minh, Hoàng Trung Hải, Bùi Thanh Sơn đều bị thất sủng. Riêng Nguyễn Xuân Anh vì những phát ngôn về môi trường, chủ quyền, và tuổi tác   nên bị xếp vào hạng diệt trừ trong danh sách của Trọng.

Tháng 12 ngay sau khi Xuân Anh trở về sau chuyến công du Mỹ Âu, vị chính khách trẻ và năng động, học tại Mỹ , có tinh thần cởi mở này đã bắt đầu nhận những đợt tấn công đầu tiên, đó là đoàn kiểm tra số 274 của Bộ Chính Trị thanh tra Đà Nẵng về học tập tấm gương Hồ Chí Minh, Nguyễn Xuân Anh đã bị khiển trách. Đó là phát súng đầu tiên nã vào Xuân Anh mà dư luận đã bỏ qua không mấy chú ý. Hai tháng sau phát đạn thứ hai là chuyện một doanh nghiệp biêú tặng thành uỷ Đà Nẵng một chiếc xe Toyota trị giá 2 tỷ đồng, Nguyễn Xuân Anh đã sử dụng chiếc xe này để đi làm. Cuộc tấn công lần này tinh vi hơn khi bên Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc cho chủ tịch Huỳnh Đức Thơ ra trận đối đầu với bí thư Nguyễn Xuân Anh nhằm gây cho Đà Nẵng bung bét để ra tay diệt trừ Xuân Anh.

 Doanh nghiệp tặng xe cho thành uỷ Đà Nẵng được đồn là của một doanh nhân Đà Nẵng có tên hiệu là Vũ Nhôm. Nếu nói đây là hối lộ Nguyễn Xuân Anh thì không có chứng cứ, vì doanh nghiệp tặng quà cho thành uỷ chứ không phải cho Xuân Anh, doanh nghiệp này đã từng tặng cả 100 chiếc xe mô tô phân khối lớn cho công an TP HCM để sử dụng giữ gìn an ninh trật tự thành phố, phòng chống cướp giật. Nhưng câu chuyện về chiếc xe Xuân Anh lúc đó được tạo nên để ăn theo ảnh hưởng về chiếc xe của Trịnh Xuân Thanh, mở màn cho Đà Nẵng vào cuộc nội chiến khốc liệt và cuối cùng thì những kẻ có xu hướng thân Trung Cộng đã chiến thắng trong hội nghị trung ương 6 vừa qua. Nên nhớ chỉ vài ngày khi trung ương 6 khai mạc , Trung Cộng đã cho uỷ viên bộ chính trị Lưu Vân Sơn sang gặp Nguyễn Phú Trọng và Trần Quốc Vượng để nghe báo cáo về kế hoạch diệt trừ Nguyễn Xuân Anh, nhằm tiến tới bước cô lập và hạ bệ Trần Đại Quang.

Đúng như trong kế hoạch, ngày thứ ba Nguyễn Phú Trọng điều hành buổi họp trung ương đảng, Trần Quốc Vượng đọc báo cáo đề nghỉ kỷ luật Nguyễn Xuân Anh và trung ương buộc phải chấp nhận. Các báo chí miêu tả lại rằng trung ương đã cân nhắc kỹ, thảo luận kỹ về kỷ luật Nguyễn Xuân Anh và khi nghe Nguyễn Phú Trọng đưa ra yêu cầu. Đây là một chi tiếp bịp bợp và xảo trá của truyền thông do Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo. Bởi tin từ chính các tờ báo nói rằng sáng ngày hôm đó Phạm Minh Chính đọc tờ trình đề nghị bổ sung thành viên ban bí thư, trung ương đã thảo luận kỹ và cân nhắc bổ sung thêm hai người vào ban bí thư. Tiếp đến Trần Quốc Vượng đọc tờ trình như cáo trạng đề nghị trung ương xét tội Nguyễn Xuân Anh và trung ương đã đồng ý với những gì Trọng, Vượng đề nghị. Như thế chỉ trong buổi sáng trung ương đảng cộng sản khoá 12 họp lần thứ 6 phải thảo luận 2 quyết định, không thể gọi là kỹ càng hay cân nhắc gì cả, mà chỉ là việc trung ương gật đầu theo những gì mà Nguyễn Phú Trọng đã muốn thế.

 Hạ bệ được Nguyễn Xuân Anh tức Nguyễn Phú Trọng và bộ sậu đã đưa thông điệp đừng ai dính đến Trần Đại Quang, nếu không sẽ chịu số phận thảm hại như Nguyễn Xuân Anh. Thông điệp ấy đồng nghĩa với việc đừng ai nhắc tới chuyện về hưu của Nguyễn Phú Trọng, hãy cúi đầu quy phục quyền lực tối thượng của Nguyễn Phú Trọng một cách tuyệt đối như những kẻ bầy tôi với một ông vua.

Nguyễn Phú Trọng lúc này đã thành một ông vua phong kiến chứ không còn là một tổng bí thư đảng cộng. Từ thời Lê Duẩn đến giờ mới có một tổng bí thư đầy quyền lực như Nguyễn Phú Trọng, có điều ở hai thái cực khác nhau là Duẩn chống lại những chỉ đạo của Trung Cộng, còn Trọng thì nhất nhất nghe theo. Điều giống nhau giữa Duẩn và Trọng không phải chỉ là sự độc tôn quyền lực mà còn ở chỗ thù ghét sự dân chủ, dưới triều đại của của Trọng sự tàn ác dã man khi đàn áp những người dân chủ trắng trợn không kém gì thời Duẩn. Tất cả những người đấu tranh bị bắt sau khi Nguyễn Phú Trọng vào đảng uỷ công an đều là những tội danh lớn như lật đổ chính quyền, chống phá nhà nước, bất chấp người bị bắt là đàn bà , ông già, người giáo viên hiền lành.

Những kẻ bồi bút đang ca ngợi Trọng trong cái gọi là đánh tham nhũng , thực chất chúng chính là những kẻ đang cổ vũ xây dựng quyền lực độc tài cho Nguyễn Phú Trọng. Khi có quyền lực này trong tayNguyễn Phú Trọng tuyệt đối, thì sự thật đã chứng minh không chỉ quan chức cộng sản bị thanh trừng, mà những người đấu tranh dân chủ còn bị thanh trừng khốc liệt gấp bội phần. Những kẻ đang ca ngợi Trọng chính là những kẻ thù nham hiểm của nền dân chủ. Chúng đang tiếp tay xây dựng chế độ độc tài, hà khắc nhất mà con số những người đấu tranh bị bắt và bản án của họ là chứng minh rõ ràng. Đừng bị cuốn theo chúng để thoả trí tò mò hay hiếu kỳ kiểu thấy quan chức bị xử lý là hả hê,  đừng bị cuốn theo chúng để hỏi đến lượt quan chức nào. Hãy tỉnh táo nhìn lại để hỏi ra rằng sẽ đến lượt người đấu tranh nào bị bắt tiếp theo trong đợt bắt kỷ lục đến 30 người đấu tranh từ khi Nguyễn Phú Trọng vào đảng uỷ công an.

 Hãy nhìn lại vụ Trịnh Xuân Thanh với tội làm thất thoát 3200 tỷ, Nguyễn Phú Trọng và đám bồi bút của y đã dựng câu chuyện chiếc xe biển xanh để gây hút dư luận tiến tới xử lý Trịnh Xuân Thanh không theo trình tự pháp luật mà theo kiểu áp đặp độc tài của Nguyễn Phú Trọng. Cả dư luận đã bị cuốn theo mải mê số phận của Trịnh Xuân Thanh và mong mỏi gã này bị Trọng làm xử, mà quên mất cách xử lý như vậy có đúng pháp luật hay không?  Dẫn đến việc Nguyễn Phú Trọng đã tự cho mình là vua và không cần pháp luật, tuyên bố bắt Trịnh Xuân Thanh bằng được và dẫn đến hậu quả bang giao với Đức tệ hại như bây giờ.

 Nếu một đám dân chúng cứ thấy một tên vua độc tài tuỳ tiện giết một quan lại nào đó mà hả hê, như kiểu Bắc Hàn thì sự phát triển nhân bản và văn minh của đám dân chúng ấy còn lâu mới đem lại sự tiến bộ, đừng nói là cách mạng.  Một đám đông như thế chỉ có làm ra những cuộc cách mạng đẫm máu, cướp phá, mang nặng sự thù hận là thực tế dễ làm hơn cả. 

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

trung ương 6 cuộc ra mắt của Trần Quốc Vượng


Đáng chú ý đầu tiên là trung ương 6 người đọc tờ trình đầu tiên là chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương Trần Quốc Vượng, báo cáo xin ý kiến trung ương về chương trình của làm việc của hội nghị trung ương. Ông Trần Quốc Vượng ý kiến trên cương vị thành viên thường trực Ban Bí Thư.

 Trước nay người ta thường nghe nói đến thành viên ban bí thư, đồng chí thường trực ban bí thư. Chưa mấy ai nghe đến cụm từ thành viên thường trực Ban Bí Thư. Đây là một sự sáng tạo quái đản trong nhiều sáng tạọ quái đản của Nguyễn Phú Trọng quyết định về nhân sự mà cả trung ương đảng đều phải trơ mắt nhìn. Đinh Thế Huynh đã khỏi ốm muốn đi làm lại phải lạy lục xin Trọng nhưng không được Trọng đồng ý. Việc đưa Trần Quốc Vượng thế chỗ Huynh qua cái gọi là ''  tham gia thành viên thường trực'' của Trọng cũng không cần qua trung ương.

Thường Trực Ban Bí Thư là một chức vụ cụ thể dành cho một người, nó không phải là một ban mà phải có những thành viên. Chỉ một cách chơi chữ của Trọng mà dễ dàng đưa được Vượng lên thay Huynh.

Con đường thăng tiến của Trần Quốc Vượng khá nhanh, khi Nguyễn Phú Trọng làm tổng bí thư lần thứ nhất vào năm 2011, Trọng đưa Vượng lên làm chánh văn phòng trung ương đảng, tức trợ lý cho Nguyễn Phú Trọng. Đến năm 2013 tại hội nghị trung ương 7 khoá 11 Nguyễn Phú Trọng đưa tiếp vào Ban Bí Thư. Sau đó đến đại hội 12 Trần Quốc Vượng được Trọng đưa vào Bộ Chính Trị và nắm chức chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương.

Trước đây Vượng nắm chức Viện trưởng viện kiểm sát nhân dân từ năm 2007 đến 2011. Trên cương vị viện trưởng này, Vượng năm giữ nhiều hồ sơ điểm yếu của các nhân vật trong đảng. Việc đưa Trọng về làm chánh văn phòng cho mình rồi đẩy lên làm chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương cho thấy Nguyễn Phú Trọng đã có những dã tâm, toan tính triệt hạ những đối thủ chính trị của mình để xây dựng quyền lực tập trung vào trong tay, ngay từ khi Nguyễn Phú Trọng ngồi được vào ghế tổng bí thư. Chỉ chưa đầy 2 năm vào bộ chính trị, nhân lúc Đinh Thế Huynh bị ốm Trọng đã đưa đệ tử ruột của mình là Trần Quốc Vượng làm thương trực ban bí thư, chức vụ thứ hai trong đảng.

Theo lệ thì ứng cử viên tổng bí thư phải làm ít nhất 1 nhiệm kỳ ở Bộ Chính Trị, sau khi đưa Vượng lên làm Ban Bí Thư. Nguyễn Phú Trọng ra liên tiếp hai quyết định về nhân sự đảng là quyết định 89 và 90, trong đó quy định trường hợp đặc biệt thì không cần phải có trọn 1 nhiệm kỳ trong bộ chính trị vẫn có thể làm được tổng bí thư. Động thái này của Trọng nhằm đưa Vượng vào vị trí thế chỗ, nếu như giữa nhiệm kỳ 12 Trọng bị đe doạ phải rời ghế TBT cho người khác. Như một thông điệp cho các đối thủ nhăm nhe buộc Trọng giữ lời hứa về giữa nhiệm kỳ rằng, nếu tôi có về thì đến lượt đệ tử tôi chứ không phải ông.

Trần Quốc Vượng còn là đại biểu quốc hội tỉnh Yên Bái nhiệm kỳ 2016-2021, những sự việc bê bối ở Yên Bái không được ban kiểm tra trung ương xử lý, bởi vì Vượng chính là trưởng ban kiểm tra trung ương đương nhiên phải bịt các vụ việc này để giữ thế cho mình đi lên.

Điều đáng chú ý thứ hai trong trung ương 6 lần này là uỷ viên Bộ Chính Trị, bộ trưởng ngoại giao Phạm Bình Minh đọc tờ trình về đề án dân số. Vấn đề ngoại giao không là vấn đề quan trọng tại trung ương 6. Mặc dù đây là vấn đề cấp thiết và được dư luận quan tâm bức xúc sau những tuyên bố của bộ ngoại giao Đức vì vụ an ninh Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, cùng với việc thủ tướng Hun Sen của Cam Pốt đưa ra quyết định thiếu thiện chí về 70 ngàn người Việt Nam sinh sống tại Căm Pốt, ngay sau chuyến đi thăm của Trọng đến nước này mấy ngày. Nguyễn Phú Trọng là người chịu trách nhiệm vì có những hành động lên quan đến sự kiện ngoại giao bi kịch trên, nhưng trơ trẽn và bất chấp chà đạp lên dư luận một cách nhạo báng, Trọng cho Bộ trưởng ngoại giao Phạm Binh Minh đọc tờ trình về đề án dân số.

Cũng đáng chú ý là giữa bao nhiêu vấn đề trọng đại , trung ương lần này Nguyễn Phú Trọng đưa ra 5 mục cần thảo luận, trong đó 2 mục về sức khoẻ dân chúng và vấn đề dân số. Các vấn đề còn lại là kinh tế, nhân sự và chất lượng hành chính công. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc được ưu ái điều hành thảo luận vấn đề tình hình kinh tế và ngân sách nhà nước, đây là vấn đề chuyên môn do Phúc phụ trách. Trên cương vị điều hành thảo luận vấn đề này , Phúc dễ dàng bịt mọi ý kiến chỉ trích và ca ngợi vống thành tích của mình lên. Được chuẩn bị từ trước cho phiên điều hành này có lợi cho mình, trước trung ương 6 họp vài ngày Phúc đã cho tổng cục thống kê đưa ra những con số đẹp mà khó ai có kịp thời gian kiểm chứng như tăng trưởng kinh tế 7,4%, đầu tư nước ngoài tăng 13% để các tay bồi bút của Phúc bám vào đó tung ra những bài ca ngợi thành tựu của Nguyễn Xuân Phúc ngay ngày khai mạc hội nghị trung ương 6.

Việt Nam là một nước tập trung lớn vào ngành chăn nuôi, thuỷ hải sản và trồng trọt. Trong một năm qua đại thảm hoạ Formosa đã gây thiệt hại nặng về vào ngành thuỷ sản, tiếp đến là sự kiện của ngành chăn nuôi lợn bị hạ giá thảm khốc đến mức người dân tiêu cực đập chếp lợn đi chôn hoặc bỏ đói. Đồng bằng Tây Nam Bộ ngập mặn và hạn hán khủng khiếp ở đồng bằng sông Cửu Long, mực nước xuống thấp nhất trong nhiều thế kỷ qua,  khiến vựa lúa lớn khổng lồ ở đây bị thiệt hại và các loại nuôi trồng nước lợ cũng thiệt hại nặng theo.

Vậy con số 7,4 % tăng trưởng kinh tế mà các bồi bút gọi là thần kỳ liệu có đáng tin không.?

Các bồi bút của Nguyễn Xuân Phúc giải thích con số này trên căn cứ nào, phải chăng là căn cứ ảo tưởng đếm cua trong lỗ qua việc đăng ký kinh doanh của các doanh nghiệp mới. Tức các doanh nghiệp mới đăng ký kinh doanh, đã được dự tính số vốn đầu tư, số người lao động, số sản phẩm sẽ làm ra và đưa tất cả những dự tính đó vào con số tăng trưởng kinh tế. Chưa kể con số tăng trưởng còn đưa những dự án đầu tư FDI mà các nhà đầu tư Trung Cộng đang hứa hẹn vào con số báo cáo GDP của cả nước.

Hội nghị trung ương 6 mới diễn ra được hai ngày, trong hai ngày này những người thuộc phe Nguyễn Phú Trọng như bản thân ông ta và các đệ tử Trần Quốc Vượng, Nguyễn Xuân Phúc đều có những lợi thế áp đặt mà có được. Đối với Nguyễn Phú Trọng đã thể hiện độc tài áp đặt cuộc chơi và vấn đề thảo luận, với Trần Quốc Vượng đã có cuộc ra mắt chính thức trung ương như mọi thứ sắp đặt cho ông ta đã đương nhiên rồi. Còn Nguyễn Xuân Phúc ghi được điểm bởi tự mình được quyền viết kịch bản cho mình.

 Tâm điểm của hôi nghị trung ương 6 sẽ nằm ở vấn đề nhân sự là quyết định bổ sung người vào Bộ Chính Trị thay thế Đinh La Thăng, Đinh Thế Huynh. và kỷ luật một số quan chức cấp cao nằm trong danh sách đối thủ của phe Nguyễn Phú Trọng.  Trong lời khai mạc hôi nghị trung ương 6 sau khi đưa ra 5 điểm cần thảo luận , lúc cuối bài diễn văn khai mạc. Nguyễn Phú Trọng tiết lộ, ngoài những vấn đề  đã nêu trên ra như đề án dân số, sức khoẻ, kinh tế và hành chính công được quyết định, còn có những vấn đề quan trọng khác được xem xét và quyết định vào cuối kỳ họp.

 Những vấn đề quan trọng này là gì mà không được tiết lộ trên báo chi như các vấn đề trên.? Chắc hẳn đó là vấn đề kỷ luật và bổ sung nhân sự, những vấn đề được quyết định và xem xét khi Nguyễn Phú Trọng đích thân điều hành phiên bế mạc, sẽ không còn thời gian cho các đối tượng thanh minh, bào chữa cho mình, trung ương không kịp ý kiến về tư cách chuyên môn của những người được đề nghị bổ sung.

Trung ương 6 phe Nguyễn Phú Trọng vẫn nắm chắc được quyền lực trong đảng, bằng những thủ đoạn trơ trẽn  và đe doạ các uỷ viên trung ương khác trong đảng. Tất cả các uỷ viên trung ương đảng đều có vấn đề về tham nhũng, hối lộ, bằng cấp chuyên môn, quy trình bổ nhiệm, sai sót ở vị trí quản lý điều hành....chỉ có những uỷ viên nào nghe theo phe Nguyễn Phú Trọng hoặc có được sự trợ giúp từ Trung Cộng mới đảm bảo không bị sờ đến.

Còn lại những uỷ viên trung ương đảng không ngả theo phe Trọng và có quan điểm thần phục Trung Cộng đều lần lượt bị xử lý không vì tội này sẽ ra tội khác, bởi uỷ viên trung ương đảng có ai không phạm phải điều gì sai trái.?

Nếu trung ương đảng toàn những kẻ trong sạch, có lẽ đã không còn đảng cộng sản để mà họp trung ương nữa.

Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

Học trò giỏi của Tập Cận Bình

Nguyễn Phú Trọng sẽ không về hưu giữa nhiệm kỳ như dự định mà ông ta đã hứa với trung ương đảng. Trước đây ông ta từng hứa làm tiếp tục vì chưa xong công việc bồi dưỡng, chọn lựa người kế nhiệm.

Tờ báo Nikkei mới đây có một bài viết phân tích về những thủ đoạn của Tập Cận Bình nhằm muốn hướng tới nhiệm kỳ tổng bí tư thứ ba vào đại hội 19 của đảng CSTQ. Tập đã tiêu diệt những đối thủ có khả năng là người kế vị chức tổng bí thứ như Tôn Chính Tài với một cuộc bắt giữ khẩn cấp với tội danh '' vi phạm kỷ luật đảng''. Thông qua việc bắt giữ Tô Chính Tài, người có khả năng kế nhiệm tổng bí thư thay Tập là Hồ Xuân Hoa cũng nhận được những thông điệp sẽ chung số phận với Tôn nếu như có ý định làm người kế nhiệm Tập trong lúc này.

Không có người kế nhiệm đương nhiên Tập sẽ vẫn làm tổng bí thư.

Chiêu trò của Tập được học trò Nguyễn Phú Trọng áp dụng triệt để tại Việt Nam, từ cách thức đẻ ra những tổ, ban trong đảng và cách nắm chặt công an, quân đội và truyền thông, uỷ ban kiểm tra trung ương. Nguyễn Phú Trọng đã học Tập để loại trừ những người có khả năng kế nhiệm Trọng như Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang.

Khi Đinh Thế Huynh chớm ốm, Trọng lập tức cho dư luận rộ lên tin đồn đại để rồi bắt tay vào xử lý. Cách này Trọng đã từng áp dụng với Phùng Quang Thanh khi Thanh trị bệnh tại Pháp. Trước thềm đại hội 12, Phùng Quang Thanh đương nắm quân đội và có ý định không muốn về hưu nếu như trong bộ chính trị có người quá tuổi không về. Việc Thanh cương quyết như thế đã dẫn đến nhiều uỷ viên BCT khác của khoá 11 cũng không có ý định về. Trọng đã cho người tung tin đồn ầm ĩ về Thanh , để rồi trung ương ấy cớ dư luận đồn đại mà đưa thông báo Thanh bị bệnh nặng phải chữa trị  nước ngoài. Rồi nhân cớ để bảo đảm uy tín đảng, Trọng cho quân áp giải Thanh từ sân bay về và giam lỏng cho đến khi Thanh tự làm đơn xin rút khỏi chính trường mới buông tha.

Cách thức lợi dụng truyền thông để tạo dư luận rồi đứng ra giải quyết được Trọng lặp lại nhiều lần, từ những chuyện như xe sang biển công đến vụ Phùng Quang Thanh, tiếp đến mới đây là Đinh Thế Huynh chớm ốm, Trọng đã cho người tung tin trong dư luận dồn đại rồi nại cớ để trấn an dư luận, Trọng cho Trần Quốc Vượng thay thế Huynh. Đến nay Huynh đã khỏi bệnh muốn đi làm lại nhưng Trọng đã lờ đi lời đề nghị của Huynh. Số phận chính trị của Huynh đã chấm dứt bởi y là người có những tố chất làm tổng bí thư mà Trọng đã đề ra  ở quy định 90 vào ngày 22 tháng 8 năm 2017.

Quy định 90 của Trọng nhấn mạnh người làm tổng bí thư phải có lý luận, tư tưởng chủ nghĩa Mác Lê Nin. Quy định này được ban ra khi Huynh vừa bị rời khỏi ghế thường trực ban bí thư do đi chữa bệnh.

Đối tượng kế nhiệm thứ hai của Trọng là chủ tịch nước Trần Đại Quang, đây là đối thủ mà Trọng tốn nhiều công sức để hạ bệ nhất. Dù dùng nhiều thủ đoạn âm thầm chia rẽ, cô lập Trần Đại Quang nhưng Trọng vẫn chưa làm được gì bởi Quang là người kín kẽ, thận trọng và giữ mình. Phải đợi đến khi Quang bị bệnh cần điều trị, Trọng mới áp dụng biện pháp cũ là tạo dư luận đồn đoán để ta tay. Lần này vẫn con bài Huy Đức được Trọng sử dụng để dẫn dắt dư luận đòi thay thế chủ tịch nước vì lý do vắng mặt đi trị bệnh, một cách đã thành công trước đó với Đinh Thế Huynh.

 Đối tượng còn lại duy nhất bây giờ có thể kế nhiệm Nguyễn Phú Trọng ở giữa nhiệm kỳ chỉ còn lại Nguyễn Xuân Phúc. Tuy nhiên Phúc có quá nhiều tội lỗi mà Trọng nắm giữ, cho nên Phúc chỉ duy nhất một đường thần phục Trọng không dám nghĩ đến chuyện kế ngôi, hoặc Phúc đã che đậy ý định phản Trọng như đã từng phản Nguyễn Tấn Dũng thật khéo léo để Trọng không biết.

 Sức mạnh của Nguyễn Phú Trọng có được từ quyết định xa rời ảnh hưởng của các nước phương Tây và gắn chặt với Tập Cận Bình, áp dụng xuất sắc nhưng gì Tập Cận Bình đã làm ở Trung Quốc. Trọng nhận được nhiều giúp đỡ của Tập trong chính trị , kinh tế cũng như kiểm soát quyền lực. Chỉ số đầu tư nước ngoài tăng là một thành công mà Trọng đem ra trưng với trung ương rằng không cần tư bản, Việt Nam vẫn có thể thu hút đầu tư. Tính đến tháng 9 năm 2017 con số vốn đầu tư nước ngoài đã tăng 13% so với cùng kỳ năm ngoái.

 Nhưng cục thống kê không nói rõ cón số tăng này là do nguồn vốn FDI, nguồn vốn do các doanh nghiệp nước ngoài đầu tư trực tiếp, nắm quyền quyết định, vốn FDI được ư thích sử dụng vào những nước có tài nguyên nhiều, nền chính trị dễ mặc cả đi đêm. Trong số vốn đầu tư FDI tăng vọt mà bộ sậu Trọng, Phúc coi là thành công này chủ yếu từ Trung Quốc. Đây là hỗ trợ của Trung Quốc cho bộ sậu Trọng, Phúc có con số thành tích để trưng ra. Sự hỗ trợ này nằm trong thoả thuận hồi đầu năm  Trọng tiếp xúc với các chủ đầu tư Trung Quốc trong lần tiếp kiến Vương Kỳ Sơn, chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương đảng CSTQ để nhận lời bảo đảm sẽ đầu tư cho Việt Nam nếu như Trọng, Phúc thực hiện mô hình mà Trung Quốc muốn Việt Nam làm theo.

 Với sự hỗ trợ về đầu tư FDI của Trung Quốc, Nguyễn Phú Trọng đã có được sức mạnh để cùng thuộc hạ Nguyễn Xuân Phúc làm một cuộc thanh trừng những phần tử thân phương Tây trong đảng, cũng như những kẻ có ý định kế nhiệm chức tổng bí thư của Trọng giữa nhiệm kỳ. Cuộc chiến mà cả Tập và và Trọng hô hào chống tham nhũng thực chất là mượn cớ để thanh trừng đối thủ, kiểm soát quyền lực. Bởi những uỷ viên bộ chính trị cộng sản ở Việt Nam hay Trung Quốc, Triều Tiên, Cu Ba có kẻ nào không tham nhũng hay chiếm đoạt tài nguyên đất nước. Cho nên nói rằng vị tổng bí thư này, vì thủ tướng cộng sản kia liêm khiết đánh tham nhũng vì dân vì nước chỉ là luận điệu của những kẻ bồi bút lừa mị dân chúng, để che đậy những âm mưu soán đạt quyền lực và cướp bóc lẫn nhau trong nội bộ đảng cộng sản.

Nếu như Tập Cận Bình tiếp tục kiểm soát quyền lực và tiến tới thêm một nhiệm kỳ nữa, ở Việt Nam chắc chắn Nguyễn Phú Trọng cũng tiếp bước như vậy. Nhưng quy định điều lệ đảng sẽ trở thành những tờ giấy vô nghĩa. Xu hướng của cộng sản và các nước độc tài đã có chiều hướng lãnh tụ nắm ngôi vô hạn như ở Nga, Triều Tiên, Cu Ba ...và Trung Cộng và Việt Cộng đang noi theo.

Việc Tập, Trọng thành công, điều ấy đồng nghĩa Việt Nam thần phục và lệ thuộc Trung Cộng sâu nặng hơn rất nhiều đến mức thành một chư hầu không thể thoát ra. Nền chính trị , đời sống văn hoá, tôn giáo  của người dân Việt Nam sẽ trong cảnh ngột ngạt vù khủng bố và đàn áp.

Trong bối cảnh trung ương đảng CSVN khiếp nhược và sợ hãi trước Trọng như hiện nay, không thể có những ý kiến mạnh đòi hỏi để đảng CSVN tự quyết định người kế nhiệm Nguyễn Phú Trọng. Chỉ có những lãnh đạo về hưu còn có thể cất tiếng nói đòi hỏi quyền tự chủ  quyết định người lãnh đạo đảng CSVN. Cuộc chiến chính trường Việt Nam sắp tới nếu có khó khăn cho Nguyễn Phú Trọng, chính là những nguyên lão của đảng CSVN.

 Nhưng những nguyên lão CSVN cũng dễ mua chuộc, chỉ cần thăm gặp và khen ngợi với chút quà cùng với một vài bài báo, dăm phút tung hô trên truyền hình, họ sẽ bỏ tất cả những gì mà họ nghĩ là ích lợi cho đất nước, dân tộc như các loại Trần Đình Hương, Nguyễn Trọng Vĩnh để lấy chút trọng thị của những kẻ đang nắm quyền.

 Cùng với sự nắm chắc quyền lực của Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc  đất nước Việt Nam lệ thuộc Trung Cộng là điều đương nhiên, đàn áp dân chủ cao độ cũng là điều đương nhiên. Không có tia sáng nào cho nền dân chủ Việt Nam cả, mọi sự cố gắng của các phong trào dân chủ lúc này đều phải trả giá đắt. Đó là sự thật đang diễn ra và sẽ diễn ra.

Thứ Bảy, 30 tháng 9, 2017

Nguyên nhân đàn áp gia tăng.

Từ đầu năm 2017 đến giờ, con số những nhà hoạt động nhân quyền bị bắt giữ do nhà cầm quyền cộng sản đã lên đến gần 30 người. Đặc biệt có hai trường hợp rất đáng quan tâm là hai người là bà mẹ đang nuôi con nhỏ. Đó là trường hợp Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ở Nha Trang và trường hợp Trần Thuý Nga ở Hà Nam.

Quỳnh và Nga là hai nhà hoạt động quen thuộc với phong trào đấu tranh nhân quyền từ nhiều năm nay. Như Quỳnh chuyên về mảng những người bị chết mờ ám trong đồn côn an hoặc trại giam. Trần Thuý Nga chuyên về mảng người lao động và nông dân bị mất đất. Điều đáng nói là từ nhiều năm trước họ đã hoạt động như vậy, dù có bị hạn chế hoặc đàn áp nhưng hoạt động của họ được nhà cầm quyền đánh giá là ôn hoà và không nguy hiểm lớn cho chế độ.

Nhưng đến đại hội đảng 12 kết thúc, quyền lực tập trung vào nhóm Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Phú Trọng và Trương Hoà Bình, thì cuộc đàn áp khốc liệt nhất trong vòng 10 năm trở lại đây bắt đầu nổ ra trên mọi phương diện.

Các phong trào xã hội dân sự gần như tan rã hoàn toàn, ngay cả những nhóm xã hội dân sự chuyên về môi trường vốn dĩ ôn hoà và không gây tác hại lớn cho chế độ cũng bị đàn áp dã man bằng bạo lực. Các nhóm xã hội dân sự khác đều chung số phận là nhiều thành viên chủ chốt bị bắt tù với những tội danh vào điều 88 hoặc 79. Những tội danh như hoạt động lật đổ chính quyền, tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam. Ở những năm trước kia nhà cầm quyền thường áp dụng điều 254 là tội lợi dụng tự do dân chủ xâm phạm lợi ích cá nhân, tổ chức thay cho điều 88, ở điều 254 mức án thường nhẹ hơn rất nhiều so với điều 88. Hoặc tội gây rối trật tự công cộng thay cho tội hoạt động lật đổ nhà nước. Các mức án cũng tăng lên gấp 3 lần như trường hợp ông Trần Anh Kim và ông Lê Thanh Tùng trước kia từng bị tù 4  đến 5 năm thì nay một ông 13 năm tù , một ông 12 năm tù giam.

Đợt đàn áp và bắt bớ này của nhà cầm quyền cộng sản là cực kỳ khốc liệt trong nhiều năm qua. Sự khốc liệt đến mức độ những tiếng nói phản kháng hay đòi tự do cho các nhà hoạt động cũng bị chìm nghỉm. Lý do vì quá nhiều người bị bắt, các nhóm đấu tranh cho người bị bắt bị quá sức , vì trước kia một năm có hai hay ba trường hợp bị bắt, họ còn có khả nặng vận động tập trung mọi người lên án nhà cầm quyền cộng sản, vận động quốc tế.. thì nay chưa đến một năm đã mấy chục người, gấp mười lần trước đó. Hơn nữa sự đàn áp quá khốc liệt cho nên việc đấu tranh đòi người cũng bị giảm nhiệt, những cây bút đấu tranh cho nhân quyền trong nước gần như không còn nhiều. Đa số họ chuyển sang bình luận chính trường theo chiều hướng an toàn là bênh cuộc chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng,  khen ngợi Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình là những nhà cải cách kiến tạo, và hùa theo hướng tấn công của nhóm cầm quyền này vào phe phái khác trong chế độ. Làm như thế họ vẫn được tiếng là chống tham nhũng, chống cán bộ đảng với dư luận.

Một số những nhà hoạt động khác thì bỏ cuộc, hoặc quay sang chỉ trích lẫn nhau.

Những điều trên không phải là sai lầm hay né tránh của những nhà đấu tranh nhân quyền, dân chủ. Khách quan mà nói trong tình thế khủng bố nặng nề, cao độ như bây giờ thì họ không thể lớn tiếng hay tổ chức gì như những năm trước đại hội đảng 12.

Một điều phải thẳng thắn nhìn nhận rằng, những kẻ cầm quyền hiện nay đàn áp quá mạnh và phong trào dân chủ đơn độc không có chỗ dựa, dẫn đến suy yếu và nhiều tổ chức dân sự trong nước ngừng hoạt động.

Khi chế độ cộng sản Việt Nam có chiều hướng mở rộng quan hệ với phương Tây bao nhiêu thì phong trào xã hội dân sự, phong trào đấu tranh nhân quyền, tôn giáo, đất đai, môi trường càng phát triển bấy nhiêu. Khi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam chuyển hướng quan hệ sâu đậm hơn với các nước độc tài như Bắc Hàn, Trung Cộng, I Ran, Nga Xô....và rời xa phương Tây thì cuộc đàn áp phong trào đấu tranh quyền con người, tự do ngôn luận, tôn giáo càng nặng nề và khủng khiếp hơn.

Như vậy có thể đánh giá rằng, nguyên nhân của đợt khủng bố đàn áp những nhà đấu tranh, hoạt động  ở Việt Nam là do hướng quan hệ ngoại giao của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Khủng bố dân chủ là chính sách tương đồng với các nước độc tài khác mà cộng sản Việt Nam đang thể hiện để gắn chặt quan hệ, đặc biệt là với Trung Cộng. Càng chuyển hướng quan hệ ngoại giao gắn chặt với các chế độ độc tài khác bao nhiêu, càng xa rời các quan hệ với cường quốc văn minh tiến bộ bao nhiêu, thì cuộc đàn áp của nhà cầm quyền cộng sản đối với nền dân chủ man rợ bấy nhiêu.

 Có lẽ xâu chuỗi sự đàn áp này lại, thì nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đang muốn mang đến cho hội nghị Apec tổ chức tại Đà Nẵng sắp tới đây, khi mà các nguyên thủ quốc gia của các nước văn minh đến sự, một thông điệp kiên định rằng Việt Nam không chấp nhận thay đổi dân chủ và luôn cứng rắn theo chủ nghĩa cộng sản, đảng CSVN là đảng lãnh đạo tuyệt đối  và có tất cả quyền lực trên đất nước Việt Nam hiện nay. Những chóp bu đầu não của đảng như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc là những kẻ có quyền lực nhất nhì Việt Nam. Mọi ý định bang giao hay quan hệ gì của các quốc gia khác với Việt Nam phải thông qua hai kẻ này quyết định.

 Sau hội nghị Apec, chóp bu cầm quyền cộng sản Việt Nam đã cho quốc tế câu trả lời rõ ràng về bản chất ngoan cố theo đuổi chủ nghĩa độc tài cộng sản. Chính trường Việt Nam chỉ còn lại nhóm độc tài  này như thời kỳ Lê Duẩn, Lê Đức Thọ trước kia, nhưng có sự đổi mới hơn là những nhóm sân sau, lợi ích của nhóm cầm quyền mới này sẽ thâu tóm hết các lợi ích của các nhóm khác. Vài năm tới lãnh đạo đảng CSVN như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình chỉ tập trung vào việc kiểm soát quyền lực vào tay mình, trấp áp dân chủ và cướp bóc, tiêu diệt những doanh nghiệp không thuộc phe cánh của họ. Với những mục tiêu đối nội như vậy , đương nhiên nhóm chóp bu cầm quyền mới này không đoái hoài gì đến quan hệ ngoại giao với các nước văn minh phương Tây, thậm chí chúng có thể gây căng thẳng để huỷ bỏ mối quan hệ tốt đẹp trước đó như đang ứng xử với nước Đức qua vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Đàn áp dân chủ và cướp bóc những doanh nghiệp trong nước, tập trung quyền lực độc tài vào tay nhóm ít người..để đạt được những mục đích này cần phải gia tăng quan hệ mật thiết với Trung Cộng là điều tất yếu, vì thế trong tháng 9 vừa qua uỷ viên thường vụ bộ chính trị Trung Công đã sang Việt Nam nghe Nguyễn Phú Trọng và Trần Quốc Vượng báo cáo tình hình chính trị Việt Nam, kết quả đàn áp phong trào dân chủ và thanh trừng những nhóm lợi ích thân phương Tây.

 Nhóm Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình, Trần Quốc Vượng đã đặt số phận đất nước Việt Nam vào tay ngoại bang Trung Cộng nhiều hơn bao giờ hết.Thời kỳ trước đây mặc dù gắn kết với Trung Cộng nhưng những lãnh đạo cộng sản vẫn râp rình đi lại với Nga Xô để tạo thế cân bằng, không đặt trọn số phận đảng CSVN hoàn toàn vào tay Trung Cộng như lớp lãnh đạo thế hệ Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc như bây giờ.

Trong năm 2017 này Nguyễn Phú Trọng đã gặp nhiều uỷ viên Bộ Chính Trj Trung Quốc để báo cáo tình hình và xin hỗ trợ như gặp Vương Kỳ Sơn, Du Chính Thanh, Trương Đức Giang, Lưu Vân Sơn để bảo vệ về mặt chính trị,    và gặp các doanh nghiệp, chủ tập đoàn, ngân hàng Trung Quốc như Kim Lập Quần để được hỗ trợ về chính sách tài chính. Các cuộc gặp này đã tạo nên cho Nguyễn Phú Trọng được sự sợ hãi của các đồng chí của mình trong đảng CSVN, dẫn đến Nguyễn Phú Trọng có quyền lực lớn đè bẹp bất cứ sự diễn biến tư tưởng nào trong đảng.  Nên nhớ chiến dịch đàn áp khủng bố những nhà dân chủ bắt đầu gia tăng từ lúc Nguyễn Phú Trọng tham gia đảng uỷ công an vào tháng 9 năm 2016. Sau đó vài ngày Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt, tiếp đến Nguyễn Vịnh Lưu và lan rộng đến nhiều người khác và  các bản án nặng cho những nhà đấu tranh cũng bắt đầu từ đó.

 Đã đến lúc phải nhìn lại, rõ ràng bè lũ Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc và Trương Hoà Bình ngoài lý do mượn cớ chống tham nhũng để đạt được mục đích riêng là thâu tóm quyền lực và cướp bóc các doanh nghiệp, chúng còn thực hiện một mưu đồ sâu xa và thâm hiểm hơn là bên trong nội bộ tiêu diệt những luồng tư tưởng muốn mở rông, bên ngoài xã hội diệt trừ những nhóm xã hội dân sự để biến đất nước thành một nhà tù ý thức hệ sùng bái Trung Cộng.

 Những kẻ thâm hiểm ngàn đời như Trung Cộng muốn thôn tính đất nước Việt Nam theo dạng chư hầu, thuộc địa muốn thành công, chúng phải có những kẻ nội gián tay sai như bè lũ Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc. Trần Quốc Vượng, Trương Hoà Bình. Từ những kẻ này tư tưởng yếu hèn lệ thuộc Trụng Cộng  sẽ lấy lan sang uỷ viên Bộ chính trị, uỷ viên trung ương rất nhanh và rộng.

Tương lai tới là những ngày đen tối, cái giá phải trả cho sự bán nước của bọn chóp bu bao giờ đầu tiên cũng là những người yêu nước và đất đai, lãnh hải. Sự thật đang diễn ra đúng như vây


Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Minh Quân ?


Sau cách mạng 8 năm  1945 Hồ Chí Minh là lãnh tụ của đảng cộng sản Việt Nam giữ chức chủ tịch đảng, tổng bí thư là Trường Chinh, thành phần lãnh đạo của ĐCSVN lúc này hầu hết đều kém Hồ Chí Minh từ 10 tuổi trở lên, đó là những nhân vật quen thuộc có tiểu sử năm sinh rõ ràng.

Duy nhất một nhân vật tên là Vũ Anh, hiệu là Trịnh Đông Hải từng hoạt động cùng Hồ Chí Minh ở Trung Quốc là không rõ năm sinh, quê quán, tiểu sử. Mấy năm sau đến đại hội đảng CSVN lần thứ hai vào năm 1965 thì Vũ Anh biến mất không dấu tích. Cũng tại đại hội đảng lần thứ hai Hồ Chí Minh hợp nhất chức tổng bí thư và chủ tịch đảng vào tay mình, kiêm cả chủ tịch nước.

Tại đại hội lần thứ hai và cả sau này, các uỷ viên bộ chính trị đều kém Hồ Chí Minh từ 10 tuổi trở lên. Nhân vật  có độ tuổi xấp xỉ HCM là Tôn Đức Thắng, người duy nhất được  các cháu nhi đồng hay thân thương gọi sánh ngang HCM như gọi bác Hồ, bác Tôn lại không có mặt trong Bộ Chính Trị đảng CSVN suốt thời kỳ Hồ Chí Minh làm lãnh tụ đảng.

Với độ chênh lệnh tuổi tác này, Hồ Chí Minh có được sự vị nể của những bậc hậu sinh. Cách xưng hộ gọi các đồng chí của mình thân mật như các chú cũng là cách thể hiện uy quyền của bậc bề trên trong văn hoá làng quê Việt Nam. Việc chênh lệch tuổi tác cộng với địa vị sẵn có khiến cho người lãnh đạo có uy đã đành. Nhưng còn có thêm một lợi thế khác là các đồng chí còn lại ở lứa tuổi gang nhau, muốn phấn đấu để vượt mặt nhau đều phải cầu cạnh người lãnh đạo lớn tuổi lại có vị thế cao nhất. Vì chênh lệch tuổi tác như thế, nên Hồ Chí Minh thường được gọi là Cụ Hồ.

Sau thời Hồ Chí Minh, thế hệ lãnh đạo trong đảng cộng sản thường sàn sàn bằng tuổi. Từ thời Lê Duẩn đến thời Nông Đức Mạnh đều như vậy.

Ở nhiệm kỳ đầu tiên thay thế Nông Đức Mạnh, ít ai gọi Nguyễn Phú Trọng là Cụ Tổng. Nhưng đến nhiệm kỳ thứ hai các quan chức trong bộ máy lãnh đạo đảng CSVN đều gọi Trọng là Cụ Tổng. Tên gọi này lan cả ra bên ngoài, trên bài viết của một số Facebook. Điều này rút ra những kẻ viết báo lề trái nếu nhắc đến tên Nguyễn Phú Trọng là Cụ Tổng thì hẳn chúng có liên quan mật thiết với đảng CSVN mới chịu ảnh hưởng như vậy, hoặc chúng cố ý dùng vậy để xây dựng hình tượng Nguyễn Phú Trọng thành lãnh tụ tối cao.

Nhiệm kỳ thứ hai chính là nhiệm kỳ Nguyễn Phú Trọng đưa ra vấn đề cơ cấu trung ương 3 độ tuổi. Nhưng rất oái ăm thay ở độ tuổi thứ nhất chỉ có mình Nguyễn Phú Trọng độc tôn. Ở độ tuổi thứ hai chỉ có Đinh Thế Huynh và Trần Quốc Vượng kém Trọng 9 tuổi, còn lại đều kém Trọng 10 tuổi trở nên. Trọng trở thành bậc cha chú trong bộ chính trị.

Việc Hồ Chí Minh và các lãnh đạo trong bộ chính trị đảng CSVN thời ông ta có độ tuổi chênh lệch, có phải chủ định của Hồ Chí Minh hay khách quan tình thế lúc đó như vậy ? Đến nay không ai rõ điều này, nhưng chuyện rõ ràng chênh lệch tuổi tác giữa các cấp dưới đã tạo thêm cho Hồ Chí Minh được kính trọng là chuyện có xảy ra.

Nguyễn Phú Trọng không thể có được tầm ảnh hưởng của người khai sinh ra chế dộ cộng sản Việt Nam như Hồ Chí Minh. Nhưng bằng bản chất ma mãnh lại nghiên cứu kỹ về bản chất cộng sản và văn hoá Việt Nam. Trọng đã chọn lọc và rút ra từ quá khứ những gì có lợi cho mình,  để áp dụng đưa mình thành một nhân vật được kính trọng trong ban chấp hàng trung ương ĐCSVN khoá 12. Đó là cách đẻ ra cái cơ cấu ba độ tuổi và mình Trọng được làm bậc lão làng.

Cái lão làng Trọng tạo ra mà không cần những nguyên nhân khác quan như Hồ Chí Minh. Vị thế lão làng được cấp dưới kính nể Trọng tạo ra được nhờ mánh khoé lưu manh, biết tận dụng tâm lý đồng chí của mình. Ở lứa tuổi sàn sàn nhau tất sẽ sinh ra động lực tranh đua, nhất là trong chốn quan trường của cộng sản thì cuộc tranh đua càng nhiều thủ đoạn tinh vi. Những đồng chí ở lứa tuổi sàn sàn đang tranh đua ấy cần phải có một vị trọng tài, một người cao tuổi đứng ra để làm chỗ phân xử. Ở hoàn cảnh ấy thì ai cũng muốn phải được lòng Nguyễn Phú Trọng, sự phán xét của Trọng về nhân vật nào tốt hay xấu đều ảnh hưởng rất lớn đến số phận của nhân vật ấy. Một nhận xét xấu dễ được đồng tình trong Bộ Chính Trị vì các uỷ viên còn lại đều nghĩ bớt đi một đối thủ cạnh tranh hoặc có kẻ khác đã chịu trận thay cho mình.

Dùng cách cho đồng chí tranh giành nhau để lấy quyền lực của mình là phương pháp mà nhân vật bí thư cộng sản trong tác phẩm Lối Thoát Cuối Cùng của nhà văn Gheorghiu đã miêu tả. Ở cách này Trọng sử dụng tinh vi hơn là chỉ dùng biện pháp bắt lỗi, tức chiến dịch làm trong sạch đảng để reo rắc lo ngại cho các đồng chí của mình. Tuyệt đối không khen ngợi bất kỳ đồng chí uỷ viên bộ chính trị nào từ miệng Trọng, việc khen ngợi một nhân vật trong đám uỷ viên BCT đó sẽ gây bất mãn và thất vọng cho số còn lại, vì họ nghĩ cuộc đua đã kết thúc và đã có kẻ chiến thắng.

 Với kiểu sắp đặt gian manh như thế này, khó ai trong đám uỷ viên BCT đảng CSVN dám đề nghị Trọng về hưu vì quá già. Bởi nếu đề nghị ắt kẻ đó thành đối tượng Trọng dồn sức triệt tiêu và các đồng chí khác cũng nhân cơ hội đánh hùa theo vừa lấy lòng Trọng và vừa loại được đối thủ.

 Trường hợp vừa qua của Đinh Thế Huynh chớm ốm, Trọng đã chỉ đạo cho Trần Quốc Vượng thế chỗ Huynh trên cương vị thường trực ban bí thư. Huynh cũng từng mơ ước chức tổng bí thư nên đã nghe theo Trọng đồng tình trong việc kỷ luật Đinh La Thăng. Nay chính Huynh cũng bị các Uỷ viên BCT khác đồng tình để Trọng loại Huynh ra khỏi cuộc chơi. Giờ đây Huynh đã khoẻ lại, muốn làm việc nhưng Trọng lờ đi không đưa ý kiến gì, Huynh không thểt tự mình đòi Trần Quốc Vượng phả trả chức vụ,số phận chính trị của Huynh trở thành lơ lửng như ra rìa khỏi cuộc chơi quyền lực.

Cái khoảng cách tuổi tác tưởng như không quan trọng lại cực kỳ quan trọng trong cơ cấu chính trị đảng CSVN là vậy, nhất là nó có trong bối cảnh tranh giành, xâu xé nhau để ngoi lên. Nó cho Nguyễn Phú Trọng thành một kẻ có quyền lực phán xét các uỷ viên BCT khác. Và ai cũng muốn bợ đỡ Trọng, từ Cụ Tổng được gọi ra như vậy, để ví Trọng quyền lực không khác gì Hồ Chí Minh.

 Nếu xét theo chủ nghĩa tôn thờ lãnh tụ ở Việt Nam, những bậc cựu nguyên thủ còn sống cần phải chấn chỉnh thái độ mạo phạm của Nguyễn Phú Trọng khi để người ta gọi bằng Cụ Tổng. Gọi thế khác nào Nguyễn Phú Trọng ngang hàng với Hồ Chí Minh.  Ngạo mạn hơn là Trọng còn để báo chí đôi lần bóng gió gọi Trọng là '' minh quân '' như đã từng ca tụng Hồ Chí Minh.

Nguyễn Phú Trọng là một uỷ viên BCT lão làng nhất hiện nay, Bộ chính trị là nơi đầu não điều hành đất nước. Thử hỏi những nợ nần, thua lỗ hay những thứ tệ hại khác xảy ra trên đất nước này, gần 20 năm ở trong Bộ Chính Trị Nguyễn Phú Trọng thể hiện được điều gì, mà đến khi sắp chết dùng mọi thủ đoạn bám lấy cái ghế tổng bí thư và để thiên hạ gọi mình là Cụ Tổng với '' minh quân''.

 Chỉ bằng một chiêu thức đơn giản là hơn người khác nhiều tuổi, Nguyễn Phú Trọng đã đặt được mình vượt hẳn các uỷ viên BCT khác bởi tính đua chen. Nếu như không có tham vọng đua chen nhau giữa những người cộng sản, chắc hẳn chiêu thức này của Trọng vô giá trị. Cuộc đua chen ở trước thềm đại hội 12 giữa các uỷ viên BCT sàn sàn tuổi nhau đã dẫn đến tất cả về để Trọng lớn tuổi hơn ở lại. Giờ đây càng lớn tuổi hơn số uỷ viên BCT còn lại, ưu thế này của Trọng càng được phát huy hơn qua chiêu bài xử lý cán bộ làm trong sạch đảng.

Với chiêu thức thế này, có lẽ không có chuyện Nguyễn Phú Trọng về giữa nhiệm kỳ. Thậm chí khi hết nhiệm kỳ cộng sản khoá 12,  bước sang khoá 13 Nguyễn Phú Trọng nếu chưa chết thì y vẫn còn tiếp tục làm tổng bí thư mà không ai dám ngăn cản. Nguyễn Phú Trọng không phải mất nhiều công sức bôn ba như Hồ Chí Minh, cuối cùng thì ông ta cũng tự hình thành cho dân chúng rằng ông ta chả kém gì Hồ Chí Minh thần thánh kia cả, ông ta, Nguyễn Phú Trọng rút cục cũng là Cụ Tổng như người ta gọi Cụ Hồ, cũng thành Minh Quân như Chí Minh.