Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017

Chuyện về các con vua con chúa trong đảng cộng sản Việt Nam.

Con của các uỷ viên bộ chính trị khác gọi là thái tử.
Con của các uỷ viên trung ương được gọi là thế tử.


Tin đồn đại từ lề đường cho biết, người đẹp Lý Nhã Kỳ sắp sửa lên xe hoa về nhà chồng. Phu quân của cô đúng như tin đồn bấy lâu là Lê Trương Hiền Hoà, con trai của nguyên bí thư thành uỷ TP Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải.



Chuyện cưới xin này có khi cả hai đều không muốn, thái tử Hiền Hoà muốn tìm một cô gái khác dịu dàng và ít ầm ĩ hơn Lý Nhã Kỳ. Còn Lý Nhã Kỳ thì muốn tìm anh tài nào thực thục làm chồng hơn là cậu ấm Lê Trương Hiền Hoà. Trước đây Hiền Hoà cặp với Nhã Kỳ để lợi dụng cô này kiếm tiền, nhưng Kỳ cũng thuộc loại cao thủ, cô ta giả vờ rất đáng tin để cuối cùng đứng tên gần hết tài sản mà Hiền Hoà nhờ có bố mà kiếm được.

 Vấn đề sẽ thế này, nếu không cưới nhau, Lê Trương Hiền Hoà rất khó lấy lại được tiền. Còn nếu Nhã Kỳ không lấy Hiền Hoà, cô ta phải trả lại hết tiền, đây là điều cô ta không muốn. Còn nếu đi lấy chồng khác mà không trả, đương nhiên gia tộc nhà Lê Thanh Hải sẽ phải đòi lại bằng biện pháp khốc liệt nhất có thể.

 Đây sẽ là đám cưới to nhất từ trước đến nay ở Việt Nam, những dự tính hoành tráng này đã làm Hùng phò mã ( con rể Nguyễn Xuân Phúc )  ganh ghét , vì xưa nay bị đám thái tử đảng cho Hùng phò mã là thằng nhà quê bám váy vợ, Hùng Phò Mã  bèn tâu với  mẹ vợ là Thu mẫu hậu ( vợ Nguyễn Xuân Phúc ) về khối tài sản gia tộc nhà Lê Thanh Hải.





 Trần Thị Nguyệt Thu hiện giờ là người đàn bà quyền lực nhất Việt Nam. Khi chồng bà là Nguyễn Xuân Phúc nhậm chức chưa lâu, bà gọi Nguyễn Duy Hưng SSI đến nhà bảo.

- Từ giờ chú được chọn làm trợ lý cho anh, mấy mối làm ăn kia chú tránh ra.

Nguyễn Duy Hưng hiểu ý, dạ vâng ngọt xớt, một trong mấy mối đó là Trương Mỹ Lan.



 Sau khi con rể yêu tấu về chuyện Lý Nhã Kỳ và Lê Trương Hiền Hoà đang rầm rộ dư luận, áo xống, kim cương, nhà cửa bạc tỷ trưng ra. Thu mẫu hậu thấy đến lúc phải ra tay với Trương Mỹ Lan, bèn nói Phúc Nghẹo thanh tra tập đoàn  Vạn Thịnh Phát của Trương Mỹ Lan.

 Trương Mỹ Lan là đối thủ cạnh tranh với Đặng Văn Thành tức thành Tầu, ở Việt Nam bây giờ có yếu tố Tầu là một trong những ưu điểm mạnh để làm ăn, chồng của Lan cũng là người Tàu. Vì thế thực lực hai bên rất cân bằng. Nhưng mới đây con trai của Trương Tấn Sang là Trương Tấn Sơn tức Sơn nhớt đã được Đặng Văn Thành mời về làm giám đốc phụ trách kinh doanh cho tập đoàn Thành Thành Công. Hiện nay nhờ mối quan hệ thân mật với Thu Mẫu Hậu, Đặng Văn Thành đã trở thành một tay buôn có thể đi vào lịch sử như Lã Bất Vi.



 Thu làm ăn sâu đậm với Thành, bên trong còn cảm mến dáng dấp phong độ, lịch lãm của Thành. So với Thành thì Phúc nghẹo như một thằng ba ngơ đứng bên một trang đại hán. Phúc nghẹo mộng làm thủ tướng, lúc trước nịnh nọt, bỡ đợ hết Tư Sang, Cả Trọng, Ba Dũng..tất tận mọi nơi để được lên. vì luôn bỡ đợ nên lúc ấy trong mắt thiên hạ Phúc nghẹo như một loại tiểu nhân. Thành Tầu cũng nhìn thấy hứa hẹn ở phu nhân thủ tướng tương lai, chuyện Thu và Thành có sâu nặng với nhau là chuyện đương sẽ đến. Như thế đối thủ của Thành cũng là của Thu, mà đối thủ của Thu thì anh Phúc nghẹo không thể không xử.





Vậy là sắp tới sẽ có đoàn thanh tra của chính phủ làm việc với Vạn Thịnh Phát. Việc này không nằm trong kế hoạch của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Thật ra ông Trọng không biết mẹ gì về kinh tế cả,   hồ sơ bọn Phúc và Tư Sang đưa ra ai bảo tham nhũng đấy là ông Trọng cứ thế ra lệnh làm tới bến.

Chuyện kiểm tra Vạn Thịnh Phát lần này là do Phúc quyết định, quyết định này có do vợ và con rể Phúc muốn vậy.

 Chuyện này do phò mã, thái tử, mẫu hậu mà ra. Gia tộc họ Trương Mỹ Lan và Lê Thanh Hải vũng vẫy thao túng Sài Gòn suốt quãng thời gian dài, đã gây bao bức xúc cho người dân, giờ lại rước cô con dâu kệch cỡm chuyên khoe váy áo hàng tỷ đồng. Trong khi dân nghèo không có ăn, chết đói, chết rét có đủ cả. Nên chuyện về nguyên nhân phò mã Vũ Chí Hùng và mẫu hậu Trần Thị Nguyệt Thu xúi Phúc nghẹo tấn công là chuyện riêng, nhưng về mặt dư luận xã hội thì nên làm, không thể để    Lý Nhã Kỳ mãi kiêu căng, lố bịch như vậy.


 Bây giờ là đến chuyên thế tử, cấp thấp hơn.

Thế tử Đỗ Hoàng Anh Khoa, con của thứ trưởng bộ tai chính đang bị thế tử Hải con trai của bộ trưởng tài chính Đinh Tiên Dũng tung hồ sơ về chuyện chức tước. Đầu năm nay, Đỗ Hoàng Anh Khoa được bổ nhiệm trưởng phòng ở tổng cục hải quan theo quyết định số 86/TCHQ. Tuy chỉ là thứ trưởng nhưng ông Đỗ Hoàng Anh Tuấn lại giữ chức bí thư đảng uỷ Bộ Tài Chính nhiệm kỳ 2015 đến 2020.

 Chỗ này lại phải nói đến tài năng của Nguyễn Phú Trọng, thông thường bộ trưởng kiêm luôn bí thư đảng uỷ. Nhưng Trọng đề phòng Đinh Tiến Dũng ngả theo Trần Đại Quang, nên cài cho Đỗ Hoàng Anh Tuấn làm bí thư đảng uỷ Bộ Tài Chính để giám sát Đinh Tiến Dũng.

 Còn về chuyện Đỗ Hoàng Anh Khoa là con của Đỗ Hoàng Anh Tuấn là một tội làm ngứa mắt thế tử Hải con Đinh Tiến Dũng, nhưng thêm tội nữa là cản trở thế tử Hải trong vụ ô tô BMW mà Hải đang muốn nhân đó, dẹp một số cán bộ hải quan dính với công ty này.

 Bản thân Hải đang là sĩ quan công an, công tác tạị văn phòng bộ trưởng. Việc này tuy ở cấp thế tử, nhưng có thể sẽ dẫn đến nhưng xung đột ở cấp thượng tầng, nhất là con trai chủ tịch nước Trần Đại Quang lại làm việc ở Bộ Tài Chính.

 Nếu Trần Đại Quang, Đinh Tiến Dũng, Nguyễn Phú Trọng phải mất thời gian vào việc mấy cậu ấm này ở Bộ Tài Chính, thì ở trong Nam kế hoạch tấn công Vạn Thịnh Phát của chị Thu, anh Thành và anh Phúc Nghẹo sẽ trôi chảy hơn.




Cảnh báo.

 Bài viết này nằm trong mục chém gió cuối tuần, mua vui cho các độc giả, những tình tiết đều được bịa đặt ra để bôi xấu chế độ, bôi nhọ lãnh đạo. Cho nên các bạn nào nắm cổ phiêú của Vạn Thịnh Phát chớ nên dao động mà bán tháo, dẫn đến rối loạn thị trường, ảnh hưởng đến kinh tế đất nước.

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017

Chính trường hay chiến trường.

Chính trường cộng sản Việt Nam đang bước vào một giai đoạn hỗn loạn nhất trong lịch sử đảng cộng sản, tình trạng năm phe bảy phái tranh giành triệt hạ nhau bắt đầu từ việc xây dựng đảng mà Nguyễn Phú Trọng học được từ Trung Cộng.

 Do Nguyễn Phú Trọng  cần phải có những quan chức bị mang ra kỷ luật để hoàn thiện chương trình của mình dẫn đến các quan chức và phe phái thay vì hợp lực để chống lại kế hoạch của Nguyễn Phú Trọng, thì các phe phái lại nghĩ rằng nên đưa người của phe khác ra mà mồi cho Nguyễn Phú Trọng để được một công đôi việc. Việc thứ nhất là thoả mãn yêu cầu của Nguyễn Phú Trọng có vật tế , việc thứ hai là làm suy yếu thế lực khác.

Không phải Nguyễn Phú Trọng không biết các thế lực chính trị khác muốn gì, thậm chí Trọng còn biết rõ đến mức để lợi dụng nó, thúc đẩy nó cho các phe phái đấu đá, tố cáo nhau khốc liệt hơn. Mục đích của Trọng làm vậy là gì, là để nuốt lời hứa việc về giữa nhiệm kỳ do tuổi tác quá cao. Việc các nhóm mâu thuẫn, đâm chém nhau sẽ không nhóm nào muốn người của nhóm khác làm tổng bí thư,  trong tình huống thế đương nhiên ai cũng muốn Trọng ở lại.

Và để được ở lại thì Trọng luôn thúc đẩy tìm mồi, để các con mồi tìm mọi cách đẩy con mồi khác ra cho Trọng xơi. Cuộc chơi cứ vòng xoay như vậy và Trọng vẫn nghiêm nhiên ngồi thị uy thiên hạ.

Phe Trương Hoà Bình, Trương Tấn Sang hầu hạ và phục vụ kế hoạch của Trọng là lùa con mồi Đinh La Thăng vào lưới. Mục đích là để hạ Thăng và cho người của mình vào làm bí thư thành phố Hồ Chí Minh.

Đinh Thế Huynh kẻ đồng hương với Đinh  La Thăng theo Trọng tấn công Thăng để lấy lòng , ngoài ra Đinh Thế Huynh còn muốn hạ Thăng vì Thăng thuộc cánh của phe khác. Trong tương lai người của phe ấy có thể cạnh tranh chức tổng bí thư với Huynh.

Nguyễn Xuân Phúc có quá nhiều sân sau ở thành phố HCM, việc thờ ơ để mặc Thăng bị hạ vì Phúc cũng trùng mục đích như Huynh, cũng muốn lấy lòng Trọng và cũng muốn phe khác yếu để không cạnh tranh tổng bí thư với mình. Ngoài ra nếu người của họ Trương nắm được thành phố Hồ Chí Minh tất sẽ san sẻ những mồi ngon ở thành phố này cho Phúc.

Từng ấy phe có lợi ích chung nếu Đinh La Thăng bị hạ, việc Đinh La Thăng bị hạ khó mà có thể tránh khỏi.

Thế nhưng một điều rất thú vị ở đây là nếu như Đinh La Thăng quyết chống cự như kiểu Trịnh Xuân Thanh  thì liệu Nguyễn Phú Trọng và cả đám kia có hạ nổi không.?

Chắc là không dám, vì căng quá đứt dây, có thể làm chế độ lung lay.

Nhưng nếu Thăng không bị hạ, liệu Trọng có để yên không. Chắc chắn không, nếu không được thoả mãn ông già này chả có gì để mất, điên cuồng với danh vọng, ông ta sẽ đập toán loạn đến cùng kể cả vỡ chế độ cũng làm.

 Đến đây một tình huống thoả thuận đã xảy ra, Đinh La Thăng bị cách chức về làm phó ban kinh tế nhưng vẫn còn là uỷ viên trung ương đảng, một kiểu thay người ra sân khi bị dính thẻ vàng. Người thay thế Thăng làm bí thư TPHCM là Nguyễn Thiện Nhân chứ không phải là người của phe Phúc, hay Trương. Hãy nên nhớ Đinh La Thăng đã viết lá đơn hơn 20 trang định làm nổ tung dư luận, thể hiện ý chí phản kháng, nhưng rồi bỗng nhiên Thăng im lặng và còn cất lời xin lỗi tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng để mang lại danh tiếng cho cá nhân Trọng.

 Nguyễn Phú Trọng đã thoả thuận với thế lực khác đồng ý cho Trọng hạ Thăng để được danh dự, đổi lại người của thế lực ấy được làm bí thư thành uỷ Hồ Chí Minh. Đây thực sự là nước cờ cao của Nguyễn Phú Trọng, một nước cờ cực độc đáo.

Thứ nhất Trọng biết bụng dạ của những kẻ hùa theo mình đánh Đinh La Thăng đều có mục đích muốn đưa người của họ vào thế chỗ Thăng. Nếu để cho đám này thoả mãn, chúng sẽ như con chó no mồi không còn hăng hai đi săn nữa, chúng sẽ bằng lòng vài năm với những mầu mỡ ở TPHCM để cũng cố sức mạnh. Khi chúng có sức mạnh rồi hẳn chúng sẽ chẳng còn coi Trọng ra gì. Để Nguyễn Thiện Nhân về đó, các nhóm như Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình vẫn còn phải tiếp tục tranh đoạt, tiếp tục tìm cách nịnh bợ Trọng trong những cuộc săn mồi khác.

Việc Nguyễn Thiện Nhân về làm bí thư TPHCM, muốn hạ được Đinh La Thăng phải mất một năm, muốn hạ một người như Nguyễn Thiện Nhân vốn không có tỳ vết chắc hẳn phải mất hơn 2 năm, mà hơn 2 năm nữa lại sắp hết nhiệm kỳ, đây sẽ là điều khó, vì thế chắc chắn Nguyễn Thiện Nhân sẽ không bị đụng đến vì không ai muốn mất công vào việc vô ích.

 Câu chuyện Đinh La Thăng đến đây tạm dừng, Nguyễn Thiện Nhân ổn ở TP HCM. Mặt trận này tạm thời yên tĩnh.

Bây giờ là cuộc chiến về một đối tượng khác mà Trọng và các phe khác lo ngại hơn, đó là chủ tịch nước Trần Đại Quang.

 Trần Đại Quang phải đối diện với nhiều kẻ thù hơn Đinh La Thăng, bởi tất cả các phe nói trên dù xung khắc với nhau nhưng đều sẵn sàng hùa theo Trọng để hạ Trần Đại Quang.  Gây áp lực phong toả và lôi được ra lỗi lầm của Quang sẽ làm cho Trọng ngồi yên hết nhiệm kỳ mà không sợ ai đòi ghế, còn các phe phái khác thì muốn một lão già háo danh , cuồng tín ngồi ghế tổng bí thư hơn là một con người sắc sảo, thâm trầm đáng sợ như Quang.

 Có thể thấy những mũi giáo của đồng đảng tứ phía nhăm nhe lao vào mình, Trần Đại Quang phải xuống nước với Trung Cộng qua chuyến đi thăm Trung Cộng sau một thời gian nhậm chức chủ tịch nước.

 Các doanh nghiệp đánh nhau tìm đến Nguyễn Xuân Phúc xin che chở, chính Phúc là người kích động các doanh nghiệp đánh lẫn nhau. Các uỷ viên trung ương đánh nhau tìm đến Nguyễn Phú Trọng để làm chỗ dựa, tất cả là do Trọng khuấy động. Các uỷ viên bộ chính trị, tứ trụ đánh nhau ắt phải tìm đến Trung Cộng làm chỗ dựa.

 Vậy đương nhiên Trung Cộng là người chơi cho nước đục, ngao cò tranh nhau, ngư ông thủ lợi.

 Chính trường Việt Nam phức tạp là vậy, trong vài t

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

CHUYỆN CỦA CÁC NHÂN VẬT CÓ THẬT TRÊN ĐỜI.

Trích một đoạn trong truyện ngắn cuả nhà văn Võ Thị Xuân Hà.

Võ Thị Xuân Hà
CHUYỆN CỦA CÁC NHÂN VẬT CÓ THẬT TRÊN ĐỜI 
Truyện ngắn
Cúi đầu ngẩng đầu
Chân tướng thiết tha...
(Lời đề từ của truyện, là lời của anh Lương Tống Huỳnh - Thiện Minh Hoàng (Việt kiều Mỹ) đã gửi tặng Cầm Kỳ)
(Tiếp)
CHUYỆN VỀ NHỮNG CHÀNG TRAI MÊ SÁCH
CẢO THƠM LẦN GIỞ
Trong các cuộc đàm đạo hay trà dư về sách, tôi thường hay nhắc tới một chàng trai mà không hiểu giờ này chàng trai tài hoa ấy trôi dạt phương nào. Tôi nhắc vì tiếc cho làng sách khi thiếu khuyết một người tử vì đạo sách. Vào thập niên đầu thế kỉ hai mươi mốt, dọc các thành phố khắp đất nước, dân săn sách hay sách hiếm hầu như đều biết đến danh Nhà sách Cảo Thơm. Vào những nhà sách ấy ở Sài Gòn, Đà Nẵng, Huế (rồi sau tiến công ra Hà Nội), hầu như đều tìm thấy những cuốn sách về các nhân vật văn hóa Việt Nam. Những tác phẩm của Nguyễn Hiến Lê, thơ của Bùi Giáng, Phạm Thiên Thư... Những cuốn phê bình, khảo cứu, nghiên cứu, luận văn chương rất khó tìm đều có mặt ở chuỗi nhà sách này.
Cất công sưu tầm, in thành bộ từng tác giả, rồi cho phát hành ở tất cả các Nhà sách Cảo Thơm là ông chủ còn rất trẻ, lứa những chàng trai sinh ra sau năm 1975. Đó là Dũng.
Vợ chồng tôi từng bay vào Đà Nẵng để dự khai trương Nhà sách Cảo Thơm thứ bao nhiêu của Dũng. Những cô gái mặc áo dài đỏ tha thướt. Những chàng trai sơ mi trắng đóng quần âu lịch thiệp. Họ đón khách nhiệt thành. Họ nhìn ông chủ trẻ ngưỡng mộ. Chúng tôi cũng ngưỡng mộ Dũng quá.
Một hôm Dũng gọi từ Huế ra:
“Em định đưa sách của Cảo Thơm ra Hà Nội. Anh chị trông nom cho em nhé”
Tôi hỏi:
“Em định đặt nhà sách ở đâu?”
Dũng thản nhiên:
“Dạ, đường Bạch Đằng, chị”
Tôi la lên:
“Ôi trời ơi. Em có biết cái con đường Bạch Đằng ấy là khu vực nào không? Chị dám cá là ở đó không ai định dạng được cái nhà sách của em là thể loại gì”
Nhưng Dũng quyết rồi. Chẳng ngăn được. Từ Thái Hà chạy xe lên Bạch Đằng để trông coi bao quát sách cho Dũng nằm ngoài khả năng của vợ chồng tôi. Chưa nói đến việc sách của Cảo Thơm không phải sách thị trường. Không bắt mắt cái bìa. Không mê hồn trận những chiêu truyền thông khôn ngoan lợi hại. Không phải những tác giả thời thượng đang đắt sô trên thị trường sách. Không đủ thứ. Chỉ có mỗi một điều duy nhất, đó là: hầu như toàn bộ di sản hiếm hoi của một số các văn nhân trí sĩ mà sau này khi sách đã đi qua giai đoạn chạy đua trên thị trường những cái tên mới trẻ hậu hiện đại ăn khách, người ta mới ngoảnh lại đi tìm những cuốn sách vô giá kia.
Nhưng Cảo Thơm đã không đợi được ngày hoàng kim, đã sập tiệm, sập hàng loạt khắp từ Nam ra Bắc. Tôi ngồi cà phê với vợ chồng Dũng, ngắm cô vợ trẻ, tóc tém, gương mặt đen rám nắng khá cá tính, vừa bay từ Mỹ về thăm chồng, mà hình như cũng muốn hót chồng đi luôn. Cô không thể hiện sự lo lắng về tiếng tăm hào hoa của chồng, mặt lạnh băng. Tôi không biết đó là lần cuối cùng tôi còn nhìn thấy nụ cười của Dũng.
Sau đó một thời gian, với sự nằm im nguyên vẹn của những bộ sách quý ở đường Bạch Đằng, chúng được trao vào tay tôi, với lời nhắn:
“Em tặng chị tủ sách quý ngoài đó của em, đổi những cuốn sách của công ty Hà Thế mà Nhà sách Cảo Thơm đã nhập vào trong này chị nhé. Em hết tiền rồi. Sách quý đó chị. Chị không thiệt đâu”
Tôi có tủ sách quý. Nhưng không còn gặp Dũng hay liên lạc được với Dũng nữa.
Tiếc cho làng sách. Có lẽ Dũng đã tìm được phương trời khác, con đường khác, ít gian nan và ít mạo hiểm hơn.
LÀN GIÓ
Lại có một chàng trai mê sách khác mà trong câu chuyện này của mình tôi không thể không kể cho các bạn nghe.
Dạo mở quán cà phê ở Tô Hiến Thành, vợ chồng tôi tạo dựng một không gian cà phê sách khá hợp lí. Sách được cài lên tường, vào những cái khuôn ô nhỏ. Khi khách ngồi cà phê, có thể rút sách xuống đọc. Thi thoảng tôi tổ chức một cuộc ra mắt sách ấm cúng, đủ để truyền thông cho cuốn sách. Bằng cách nào đó, hoặc đến dự một cuộc ra mắt sách của bạn, mà Hiếu biết đến cái quán cà phê nhỏ của tôi, là quán cà phê sách duy nhất chính chủ một nữ văn sĩ trên đất Hà Nội. Hiếu thử sự tử tế kiên nhẫn của tôi với bạn đọc bằng một vài chiêu, sau đó tự bắt chuyện.
Những câu chuyện về sách của Hiếu khiến tôi ù cả tai, vì thực lòng bấy lâu rất ít biết đến những nhóm riêng biệt cộng đồng mê sách cũ ở Hà thành, dù sinh ra lớn lên lập nghiệp và ở lại luôn đất này, dù sách là niềm đam mê chung thân của tôi. Hiếu kể, nhà cậu sách để tràn ngập cả cầu thang, gác xép, tràn vào phòng ngủ khiến vợ ngạt thở không chịu nổi. Nhưng đam mê sách của Hiếu không dừng ở đó. Bất cứ nơi nào người ta trọng vọng sách đều có mặt một chàng trai vẻ ngoài giản dị như một người thợ. (Ờ mà một nhà văn như tôi cũng đâu có hoa lá cành gì, cũng là thợ). Nhưng ánh mắt và cái nụ cười giọng nói lại toát lên sự đa mang lịch lãm xen chút kiêu mạn của một kẻ suốt đời mộng chữ.
Biết vợ chồng tôi sửa nhà Thái Hà để đưa cả công ty về lại nhà, khỏi phải mất tiền thuê nhà, Hiếu mang cả đội quân đến lắp điện, trát vá cho anh chị. Mọi thứ xong xuôi, sách đã bày lên giá, cậu ta đến ngắm những giá sách một cách sung sướng.
Bỗng một hôm cậu la toáng lên:
“Ôi trời ơi, cuốn Ma của lão Mạc Tàu tay nào in vậy?”
Tôi hỏi:
“Gì thế?”
Mắt Hiếu vằn đỏ:
“Ca ngợi lính của họ hi sinh ở chiến trường biên giới à? Họ anh hùng thì ta là ai? Mà sao họ viết ra, lại còn được dịch sang ta vậy? Ai cấp phép xuất bản đây? Cả một lũ ngu...”
Giây phút ấy, tôi chỉ nhìn thấy một con người với tình yêu quê hương da diết. Sau đó là cả một chiến dịch của cộng đồng để giải quyết vụ này. Bìa sách phải làm lại. Cộng đồng đọc sách cũng đọc và thẩm lại theo cách bên này nhìn bên kia...
Tôi và Hiếu cùng chung những mái nhà thành phố, cùng gian khó, chạy vạy mưu sinh. Có lẽ cũng cùng hưởng chung những làn gió mát đi qua phố thị. Chung những vầng bụi mờ mịt khói xăng. Chung niềm kiêu hãnh.
Giờ Hiếu cũng đã đi khỏi thành phố.
Mỗi lần có gió về trên những cành cây còn xanh lá, tôi cứ thấy vấn vương, không rõ vấn vương điều gì. Hay là tôi tiếc cho thành phố đã không biết được những cơn gió lành đã từng sinh ra ở những ngõ ngách chật hẹp, và rồi đã bỏ ta mà đi rất xa...
Khi viết đến những dòng này, thì chị cũng vừa bán xong căn nhà thân thuộc của mình rồi Hiếu ạ. Căn nhà trong con ngõ nhỏ mà em từng có lần nói về sau ngõ này phải được đặt tên chị. Căn nhà chị đã viết ra bao nhiêu tác phẩm. Căn nhà, cũng như nhà em, ngập tràn thứ hoang phí nhất trên đời nhưng cũng quý nhất trên đời với chị em mình là sách.


Ghi chú 1: Bộ sách của nhà thơ Phạm Thiên Thư do Nhà sách CẢO THƠM xuất bản và phát hành.


Ghi chú 2: Giây phút Hiếu chọn sách ở Nhà sách Hà Thế (chính là kho sách ở Thái Hà vừa qua), và đã phát hiện ra cuốn Ma chiến hữu có vấn đề với dân tộc Việt.
Bình Yên, Mộc LimViet Van Tran

Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

Ai đỡ đầu cho Nguyễn Thị Nga hốt đất vàng ở Hà Nội.

Ngày 19 tháng 10 năm 2016, một ngày sau khi đưa bài báo đặt câu hỏi nữ đại gia Nguyễn Thị Nga lặng lẽ thâu tóm bao nhiêu tài sản nhà nước trên tờ báo do mình làm tổng biên tập, ông Võ Đăng Thiên tổng biên tập tờ báo điện tử Infonet và ông Phạm Thanh bị đình chỉ chức vụ. Quyết định do bộ trưởng Trương Minh Tuấn ký.

http://vietnamnet.vn/vn/cong-nghe/tin-cong-nghe/dinh-chi-tong-bien-tap-pho-tbt-bao-dien-tu-infonet-334906.html

Trong nội dung bài báo có đặt câu hỏi nghi vấn về những mờ ám của Nguyễn Thị Nga khi mua một loạt những tài sản của doanh nghiệp nhà nước một cách lặng lẽ không phải qua đấu giá công khai. Trong khi việc bán tài sản nhà nước công khai qua đấu giá đã thu về số tiền đúng với giá trị thực tại của tài sản, chẳng hạn như khách sạn Kim Liên  giá ban đầu là 122 tỷ, qua đấu giá thu về 1000 tỷ.
Khách sạn Thắng Lợi có tổng diện tích 4,5 ha, nằm ven hồ Tây , địa điểm đắc địa bậc nhất về ngành khách sạn ở Hà Nội được chuyển giao vào tay Nguyễn Thị Nga  và Nguyễn Thị Nga làm chủ tịch công ty cổ phần khách sạn Thắng Lợi. Khi dư luận xôn xao nghi vấn tại sao Nguyễn Thị Nga lại dễ dàng có hơn 30% cổ phần ở khách sạn Thắng Lợi, được lý giải rằng đó là qua góp vốn?

Góp vốn để có cổ phần hay mua cổ phần thì khác gì nhau.?  Mua cổ phần sẽ phải công khai bán trên thị trường, như thế giá cả sẽ do thị trường quyết định dễ dẫn đến trường hợp như khách sạn Kim Liên từ 122 tỷ thành 1000 tỷ. Còn góp vốn thì chỉ có hai bên thoả thuận với nhau. Ai đã dung túng và làm ngơ cho Nguyễn Thị Nga thực hiện giao dịch mờ ám này để thâu tóm khách sạn Thắng Lợi với giá rẻ mạt qua trò góp vốn.?

Và tại sao khi tờ Infonet đặt câu hỏi trên, thế lực nào đã xui bộ trưởng Trương Minh Tuấn cắt chức họ, để rồi từ đó đến nay không ai dám nhắc đến tên vị nữ đại gia đây quyền lực này.?



Một thương vụ nữa sẽ đem lại cho Nguyễn Thị Nga hàng ngàn tỷ, đó là khi Nga đang nắm giữ 11% cổ phần ở Intimex Việt Nam và là chủ tịch hội đồng quản trị, Nga đã lợi dụng vị trí của mình đển bán 34% cổ phần Intemex cho BRG Group.

BRG Group của ai, nó hoàn toàn của gia đình Nga và chính Nga làm chủ tịch.

Intimex Việt Nam làm ăn be bét, mỗi năm chỉ lãi được hơn trăm triệu trong khi sở hữu 2800 mét đất kim cương ở cạnh Hồ Gươm. Nếu không phải làm ăn gì,  chỉ cho thuê chỗ đất này thì tiền thu về một mét đất theo giá thị trường trung bình cũng 10 triệu một năm. Tức chỉ cần Intimex dưới sự lãnh đạo của Nguyễn Thị Nga cho thuê 15 mét đất trên tổng số 2800 mét đất cũng đủ thu về số lãi kia mà chẳng cần phải làm gì cả. Nhưng tại sao Nguyễn Thị Nga không tính đến chuyện cho thuê như vậy. ?

Đơn giản Intimex là công ty có nhiều cổ phần vốn nhà nước, trước tiên Nga bỏ tiền mua11% cổ phần để giành quyền làm chủ tịch, sau đó mới tìm cách bán cổ phần Intimex cho công ty của nhà Nga. Khi chiếm làm chủ được rồi, khi đó Nga mới tính chuyện làm ăn khác, chẳng hạn như dự định xây khách sạn hạng sang trên khu đất kim cương này.

 Đấy là lý do vì sao khi Công Ty Đầu Tư Kinh Doán Vốn Nhà Nước đưa  Intimex  ra bán gần 49% trên thị trường không ai mua, vì nếu mua intimex đang làm ăn lỗ như vậy thì chẳng ai muốn mua. Mua để chuyển đổi sang dự án khác làm khách sạn thì lại phải có quan hệ với thành phố Hà Nội, nếu không tiền đắp chiếu để đó chẳng ích gì.

Khi Nguyễn Thị Nga mua xong Intimex thì thành uỷ Hà Nội cho phép Nga được xây khách sạn tại khu đất kim cương ven hồ số 22 Lê Thái Tổ, quận Hoàn Kiếm. Phó chủ tịch Nguyễn Thế Hùng đã được sự chỉ đạo của thành uỷ Hà Nội để ban hành văn bản số 5584/VP-ĐT quy hoạch kiến trúc xây khách sạn ở 22-32 Lê Thái Tổ để tạo điều kiện cho khách sạn này được sớm xây dựng.

Với khách sạn Thắng Lợi khi thâu tóm vào tay, Nguyễn Thị Nga ký cho Hilton làm quản lý.

Có vô vàn những vụ Nguyễn Thị Nga thâu tóm tài sản nhà nước dễ dàng với giá rẻ mạt, sau đó dễ dàng được tạo điều kiện để chuyển đổi mục đích kinh doanh hay thay đổi quản lý kinh doanh.

Phải chăng có những thế lực đã chung cổ phần với Nguyễn Thị Nga? Thế lực này mặc kệ cho những cơ sở kinh doanh của nhà nước lỗ vốn trì trệ với cách hoạt động điều hành lỗi thời. Rồi để tay chân đứng ra mua lại cổ phần, sau đó chúng tao điều kiện ban hành những quy định để tay chân chúng dễ dàng chuyển hướng kinh doanh. Ví dụ như miếng đất nhà nước ở vị trí đẹp cứ để phí phạm vào việc trông xe, nhưng khi đã được chuyển giao vào tay chân sẽ được cấp phép làm khách sạn, trung tâm văn phòng.

 Nếu không có những tác động chính sách đằng sau trợ giúp như thế, liệu Nguyễn Thị Nga có trở thành được bà trùm bất động sản giàu có bậc nhất Việt Nam hay không.? Đương nhiên là không, một kẻ khác mua Intimex sẽ đứt ruột nhìn đồng vốn chết chìm trong khu đất vô giá trị nằm im lặng, nhưng vào tay Nga đất ấy mới thành kim cương thực sự giá trị.


 Việc mua rẻ một loạt chuỗi nhà hàng, khách sạn đắc địa ở Hà Nội của Nguyễn Thi Nga dễ dàng từ hơn chục năm qua, không thể nói không có bàn tay của thành uỷ Hà Nội, không thể không có những tác động cao từ những uỷ viên bộ chính trị liên quan đến Hà Nội.

 Những kẻ đứng đằng sau tiếp tay cho Nga mua rẻ mạt đất đai nhà nước, rồi ưu ái ban cho Nga những chính sách phát triển chính là cặp Nguyễn Phú Trọng, Phạm Quang Nghị. Sẽ không có gì lạ khi thấy công cuộc chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng không bao giờ thấy nhắc đến người đàn bà giàu có bằng những hành động mờ ám cướp tài sản nhà nước này.

 Và càng không lạ hơn, một ngày nào đó trong danh sách cổ phần của tập đoàn BRG Goup của Nguyễn Thị Nga xuất hiện tên của con dâu hay con rể Nguyễn Phú Trọng.

Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2017

Tình báo công an bị tung hồ sơ mật, bộ trưởng công an mất tăm.

Tung hồ sơ mật.


Có lẽ trong các đời bộ trưởng công an, Tô Lâm là người khó hiểu nhất. Trong các cuộc biến động chính trị gần đây Tô Lâm càng khó hiểu hơn nữa.

Mới hôm nào đoàn công tác của Vũ Huy Hoàng cùng thứ trưởng Tô Lâm và Trịnh Xuân Thanh còn vui vẻ đi cùng nhau đến Đức, gặp các kiều bào có tên tuổi ở Berlin gặp gỡ vui vẻ.




Trịnh Xuân Thanh ngồi giữa, người đứng là Nguyễn Xuân Hùng,người  chuyên tổ chức đón tiếp các đoàn Việt Nam đến Berlin..Anh trai của Hùng là Nguyễn Xuân Hiển từng tổng giám đốc Vietnam Airlines.



Nguyễn Xuân Hiển nâng cốc, Nguyễn Văn Hiền chủ chợ Đồng Xuân đứng sau lưng Vũ Huy Hoàng, Tô Lâm lúc đó là thứ trưởng đang quay mặt.

 Sau vụ đảng CSVN kỷ luật Trịnh Xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng. Những Việt Kiều ở Berlin đều không muốn nhắc đến chuyện họ đã từng vinh dự được đón đoàn quan chức Bộ Công Thương nữa. Tâm lý lảng tránh những người thất thế không phải riêng mình những Việt Kiều này, mà có khi cũng là tâm lý của ông bộ trưởng công an Tô Lâm.  Vệc Tô Lâm im ắng trong thời gian sôi động thông tin về các nhân vật kia là điều dễ hiểu.

 Nhưng đến vụ việc gần đây, khi những thông tin về tổng cục tình báo bộ công an làm kinh tế bị tung ra ngoài dồn dập gây xôn xao dư luận. Bộ trưởng Tô Lâm vẫn lặng im là điều khó hiểu hơn nữa, không biết ông ta làm bộ trưởng công an làm gì.? Hay chính ông ta là tác giả của vụ tuồn tin tổng cục tình báo công an ra ngoài.

Mới đây trên mạng xã hội có bài viết lên án những tài liệu này là âm mưu của thế lực phản động.


http://trandaiquang.org/nganh-cong-an-don-dap-bi-tan-cong-cho-thay-dieu-gi.html

Bài báo nêu tên đối tượng Bùi Thanh Hiếu và trang website Dân Luận ra sức đăng tải những thông tin này nhằm chống phá an ninh quốc gia, gây chia rẽ nội bộ và làm suy yếu đất nước cho bọn ngoại xâm.

Trước tiên xin khẳng định mệnh đề 1 của bài báo là đúng, trang Dân Luận và trang Facebook Thanh Hieu Bui có đăng những tin này.

Mệnh đề thứ 2 cũng chính xác. Mục đích đưa những thông tin này ra là nhằm phá hoại an ninh quốc gia, gây chia rẽ nội bộ và làm suy yếu đất nước.

Nhưng có điều không đúng ở đây là mục đích làm đấy không phải là trang Dân Luận hay Bùi Thanh Hiếu, mục đích là của chính những người nằm trong bộ máy chính phủ, công an , quân đội, ban tổ chức trung ương, ban bảo vệ nội bộ chính trị, uỷ ban kiểm tra trung ương đảng..nếu không có người tuồn tài liệu ra thì chúng tôi không thể có mà công bố. Việc khi công bố hình ảnh, tư liệu này dẫn đến dư luận quần chúng phản ứng không tốt về ngành công an là nằm ngoài kiểm soát của chúng tôi. Thậm chí có khi chính những kẻ tuồn tài liệu cho chúng tôi đăng, lại là những kẻ kích động dư luận nói xấu ngành công an. Một kiểu tung qua tay người khác rồi hứng lấy.

 Đến nay tổng cục tình báo công an, tổng cục tình báo quân đội, ban bảo vệ chính trị nội bộ, ban kiểm tra trung ương ....đều không tìm ra được ai là kẻ tuồn những tài liệu về tổng cục tình báo bộ công an ra ngoài như vậy, quả là điều đáng sợ cho đất nước này.

Bộ trưởng Tô Lâm im lặng

Đáng sợ thứ nhất là hệ thống phòng thủ an ninh thông tin của đất nước này quá tồi tệ. Từng ấy bộ máy đồ sộ của chính quyền mà không tìm ra kẻ hở nào rò rỉ, đến nỗi phải đổ tội cho một vài kẻ ất ơ sống ở bên ngoài cho qua chuyện.

Điều đáng sợ thứ hai là những thông tin này tuồn ra do các thế lực chính trị nằm trong chế độ muốn tiêu diệt nhau, và họ đã mù quáng cay cú đến mức tung cả những tài liệu tối mật của nhau ra giữa bàn dân thiên hạ. Điều đó chứng tỏ sự hận thù, căm ghét nhau giữa nội bộ cộng sản còn lớn hơn cả quyền và lợi ích quốc gia. Với tâm lý như vậy, thì nếu cần hạ được đối thủ của mình, khi đã tung tài liệu mật thì cũng có gan  nâng cấp cuộc nội chiến, bắt tay với ngoại bang để diệt đối thù. Trong lịch sử đã có như trường hợp Lê Chiêu Thống cầu viện ngoại bang.

Vấn đề nghiêm trọng hơn là dường như tổng bí thư, thủ tướng, bộ trưởng công an, bộ trưởng quốc phòng...có vẻ làm ngơ khi những thông tin này đang làm xôn xao dư luận. Cái nghiêm trọng ở đây, là sự làm ngơ này được hiểu như  sự ủng hộ  khuyến khích cho các thông tin mật đánh phá tổng cục tình báo công an được phát tán rộng rãi. Có lẽ chính vì sự khuyến khích , cổ vũ ngầm này mà bộ trưởng công an Tô Lâm đã không có hành động gì trước việc phát tán thông tin mật trong những ngày qua.

Tuy nhiên cũng như trường hợp ông Tô Lâm im lặng ở vụ Trịnh Xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng, Đinh La Thăng, ở vụ việc này ông im lặng không phải ông là chủ mưu, mà chỉ là bản tính ăn tìm đến, đánh nhau tìm đi, toạ sơn quan nhìn hổ đấu, ngao cò tranh nhau ngư ông được lợi.

Cũng không loại trừ chính ông Tô Lâm đã đóng góp trong cuộc tung ra những tài liệu mật của tổng cục tình báo công an.


Nguyên nhân chính.

Đằng sau câu chuyện tung tài liêụ mật về tổng cục tình báo của bộ công an xoay quanh nhân vật Phan Văn Anh Vũ là gì.?

- Chỉ là tiền và quyền, ngoài hai chữ đó ra không có gì khác.

Ai có thể là tác giả của màn tấn công này trong nội bộ cộng sản.?

- Kẻ nào được lợi tất nhiên kẻ đó làm.?

Vậy ai là kẻ được lợi, và được lợi thế nào.?

- Người lợi thứ nhất là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, ông ta chỉ muốn độc tôn hình ảnh cá nhân mình, bằng chứng là ông ta chỉ luôn chú ý người khác làm gì xấu để phơi bày ra thiên hạ, ông ta chưa từng khen ai bao giờ dù đó là thân cận, vì ông sợ họ sẽ trở thành đối thủ của ông nếu họ có uy tín. Chúng ta thấy Nguyễn Xuân Phúc, Trương Tấn Sang..khen tổng bí thư, chứ tổng bí thư chưa bao giờ khen họ cả. Tổng cục tình báo bộ công an là đơn vị gắn bó với chủ tịch nước Trần Đại Quang, nếu tổng cục này bị đánh phá tức Trần Đại Quang cũng bị đánh phá mất uy tín. Đây là cái ông Trọng thích và muốn thế.

Người lợi thứ hai là Tô Lâm, Lâm làm bộ trưởng công an nhưng trong bộ công an ảnh hưởng của Trần Đại Quang vẫn còn nhiều, nếu loạn xạ ngầu thì Lâm có cơ hội sắp xếp lại một thể những người thuộc cánh của mình, giành lại được thực lực trong bộ công an.

Người thứ ba là phe lợi ích nhóm trong quân đội muốn triệt hạ để thâu tóm những miếng mồi mà bộ công an đang có. Việc mở rộng làm ăn, cướp đất của quân đội thời gian gân đây đã không mấy thuận lợi vì công an không hỗ trợ, chẳng hạn như vụ Đồng Tâm và vụ đất đai Tân Sơn Nhất đang ầm ĩ. Quân đội còn đang tính chuyện mua ngân hàng nhưng thấy bên công an cũng muốn mua, vì thế những hồ sơ bị tung ra của tổng cục tình báo công an thường xoay quanh chuyện ngân hàng và đất đai.

 Người thứ tư, không xa lạ gì, đó là thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Kẻ chuyên tạo ra những mâu thuẫn lớn trong nội bộ để trục lợi. Phúc tạo mâu thuẫn bằng hai cách, cách 1 là địa phương hay bộ ngành nào không ăn cánh với Phúc, Phúc sẽ cho người kích động cho nội bộ mâu thuẫn, đấu đá, tố cáo nhau. Cách 2 là Phúc thu thập hồ sơ rồi lợi dụng tâm lý muốn làm minh quân của Nguyễn Phú Trọng, đưa hồ sơ cho Trọng và xúi Trọng xử địa phương hay bộ ngành đó.  Sở dĩ Phúc phải làm những trò tiểu nhân, gian xảo vì bản chất y đúng như vậy, bản chất hèn hạ lươn lẹo bị người ta khinh. Khi người ta khinh thì không có uy để lãnh đạo, bởi vậy Phúc phải cho họ  mâu thuẫn đánh nhau đến mức suy yếu, lo đấu đá phòng ngừa nhau thì không còn gan mà coi thường Phúc, thậm chí còn phải chạy đến cầu cạnh giúp sức, thế là Phúc tạo được uy của mình. Trần Đại Quang là đối thủ của Phúc trong cuộc đua vào chức tổng bí thư, một đối thủ như Quang bị mất uy tín sẽ là thắng lợi lớn của Phúc. Phúc đang kích động Nguyễn Phú Trọng tấn công Trần Đại Quang, để con đường tương lai của Phúc sẽ thênh thang không có đối thủ  khi Nguyễn Phú Trọng đã về.

Giải pháp nào cho chuyện này.

Nhìn những lý do nêu trên thì sẽ thấy không có giải pháp nào cho chuyện này, vì trong số những người có trách nhiệm và quyền hạn kia,  không ai sẽ đứng ra ngăn cản những thông tin mật kia tuồn ra, bởi họ đều là những người được lợi trong vụ việc này nên không dại gì giơ mặt ra để ngăn cản.

Giải pháp chỉ có một trong ba người là Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Trần Đại Quang đột tử, thì tất cả sóng gió sẽ êm. Nếu Trọng chết thì một kẻ ươn hèn,  thượng đội hạ đạp lèo lá như Phúc Hói không còn chỗ dựa, y sẽ nhũn như giun luồn qua mọi chỗ ngóc ngách để tồn tại. Nếu Phúc Hói đột tử thì Nguyễn Phú Trọng không còn người kích động xúi giục, bẩm báo, ton hót và hỗ trợ .. Trọng như người thợ săn không có con chó đi đánh hơi xua mồi, ắt thôi bỏ thú đi săn.

Giải pháp hay nhất là Nguyễn Xuân Phúc hạ thủ được Trần Đại Quang như đã làm với Nguyễn Bá Thanh, người tranh chấp với y vào Bộ Chính Trị vì chung yếu tố miền Trung. Nếu lần này Phúc giở bài cũ hạ thủ được Trần Đại Quang, đối thủ của y trong cuộc tranh chức tổng bí thư.

Thì Nguyễn Xuân Phúc sẽ thống lĩnh đất nước với chức chủ tịch nước , tổng bí thư . Lúc ấy chức thủ tướng chỉ là quản gia, giúp việc. Phúc sẽ thống lĩnh, bởi nếu y hạ sát được Trần  Đại Quang , thì với bản chất không từ thủ đoạn nào, Phúc chẳng chịu để lão già Nguyễn Phú Trọng nghênh  ngang chễm trệ trên đầu y, phải luồn cuối nịnh bợ Trọng như từng nịnh Ba Dũng là việc bất đắc dĩ y phải làm.

Đây là giải pháp đẹp nhất cho dân tộc và đất nước Việt Nam, vì chừng nào một kẻ như Nguyễn Xuân Phúc không đạt đến quyền lực tối thượng, thì ngày ấy còn nhiều chuyện đấu đá, tranh giành làm đất nước suy yếu, ngoại bang thôn tính. Đằng nào cũng thế, cứ để Phúc Hói đạt được ước mơ của y, biết đâu khi đã đến ngôi vị thống trị, vợ con , anh em, thông gia, tay chân hùng hậu...y sẽ đổi tính kiến tạo một thể chế liêm chính, vì dân.

Điểm tin thời sự kinh tế cuối tuần.

Trấp áp phong trào phản đối Formosa

Dưới sự chỉ đạo của quân uỷ trung ương, quân đội đã vào cuộc thay thế cho bộ công an giải quyết vụ việc dân chúng biểu tình phản đối Formosa kéo dài. Vì lý do nào đó bộ công an đã không giải quyết dẹp dứt điểm vụ việc này. Buộc quân uỷ trung ương phải vào cuộc. Trước sức ép của bên quân đội đòi làm thay, công an Hà Tĩnh đã ra thông báo truy nã Bạch Hồng Quyền một người được cho là tổ chức dân Lộc Hà biểu tình phản đối Fomorsa. Đây là một trong những bước leo thang trấn áp của nhà cầm quyền Việt Nam đối với phong trào đòi minh bạch ở Formosa.

http://dantri.com.vn/phap-luat/truy-na-toan-quoc-ke-cam-dau-gay-roi-trat-tu-o-ubnd-huyen-20170512165331556.htm

Bắt được Vũ Đình Duy, Lê Chung Dũng, Trịnh Xuân Thanh chưa.?

Tiếp xúc cử tri Hà Nội, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng hân hoan kể chiến công xử lý kỷ luật cảnh cáo Đinh La Thăng. Một chiến công mà ông Trọng phải bỏ ra gần một năm tập trung theo đuổi , dành hết tâm trí và thời gian. Nhưng khi kể lể thành tích, ông đã bị cử tri Trần Viết Hoàn hỏi đã bắt được ba đối tượng Vũ Đình Duy, Lê Chung Dũng và Trịnh Xuân Thanh chưa.?

Không thấy báo chí tường thuật ông Trọng đã trả lời thế nào.

Nguồn tin từ thống tấn xã vỉ hè cho biết, cả ba hiện nay đều sống bình thường ở quốc gia họ cư trú, đang thiết lập đời sống mới hoà nhập ở đây.

Hải quan TP Hồ Chí Minh.

Gần hai năm nay thành phố Hồ Chí Minh trống vắng chức cục trưởng hải quan. Ông Đinh La Thăng đã đề nghị sớm bổ nhiệm chức cục trưởng này.

http://thanhnien.vn/thoi-su/ong-dinh-la-thang-de-nghi-som-bo-nhiem-cuc-truong-cuc-hai-quan-tphcm-704844.html

Tuy nhiên Bộ Chính Trị đã không đồng ý và làm ngơ, lý do nhân sự mà thành uỷ HCM đề đạt không được vài cá nhân trong Bộ Chính Trị như Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình, Vương Đình Huệ đồng ý. Chức cục trưởng hải quan ở thành phố HCM là cửa ngõ thu tiền, lối buôn lậu của nhiều sân sau, nhóm lợi ích của các phe. Vì thế mãi chưa quyết định được.

 Nhân lúc Đinh La Thăng bị kỷ luật, Bộ Tài Chính đã họp bất thường để lấy phiếu tín nhiệm cho Đinh Ngọc Thắng người Quảng Nam vào chức cục trưởng hải quan TP Hồ Chí Minh. Công văn gửi đến thành uỷ mời dư họp tín nhiệm cho Đinh Ngọc Thắng gửi lúc 5 giờ chiều, mời 9 giờ sáng hôm sau đến dự.



Đinh Ngọc Thắng là cấp trên và là đàn anh của Nguyễn Tường Duy, vụ việc về Nguyễn Tường Duy xem ở link dưới đây..

http://dantri.com.vn/phap-luat/bat-1-can-bo-hai-quan-thu-hang-chuc-phong-bi-chua-tien-ty-20160109181546746.htm

 Việc BTC đề nghị cho Đinh Ngọc Thắng là món quà mà Bộ Tài Chính gửi tới thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.  Việc đưa đàn anh của Nguyễn Tương Duy là Đinh Ngọc Thắng làm cục trưởng hải quan thành phố HCM là chiếm chỗ thu tiền, là thách thức dư luận, thể hiện quyền lực tuyệt đối của phe nhóm Nguyễn Xuân Phúc. Một kiểu quen thuộc của Nguyễn Xuân Phúc là xúi cho đánh nhau, còn y lặng lẽ đi chiếm chiến lợi phẩm.


Bình minh mới ?

Dự cuộc họp diễn đàn kinh tế ở Camphuchia, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc như mọi khi lại phát ngôn những lời  hoa lá và bay bổng, Phúc nói.

“Tôi tin các bạn sẽ làm nên một bình minh rực rỡ trên đất nước Việt Nam”, Thủ tướng chia sẻ và cam kết Chính phủ sẽ tiếp tục mở cửa hơn nữa, bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ, tài sản đối với các nhà đầu tư tại Việt Nam. 
Cần phải làm rõ lời của Nguyễn Xuân Phhúc với thực tế đang diễn ra. Thứ nhất doanh nghiệp đang rót vốn vào Việt Nam kinh doanh là doanh nghiệp nào, của nước nào. Thứ hai Nguyễn Xuân Phúc sẽ bảo vệ tài sản cho các nhà đầu tư theo luật nào.? Không thể lợi dụng quyền hạn như vụ đưa vụ Formosa thành bồi thường dân sự theo mức áp đặt, rồi cho quân đội và cảnh sát bảo vệ cho Formosa.

http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/vi-mo/thu-tuong-ky-vong-doanh-nghiep-ngoai-lam-nen-binh-minh-ruc-ro-o-viet-nam-3583754.html


Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

Quân đội bảo vệ Fromosa.


Những ngày gần đây cuộc đàn áp phong trào đòi công lý cho người dân do Formosa gây ra đã có những động thái khác thường. Đã có những cuộc biểu tình từ hội cựu chiến binh, phụ nữ và thiếu nhi do ban chỉ huy quân sự các cấp cơ sở tổ chức. Đây là một hình thức mới  ở Việt Nam, nhưng cũng mang đầy mầu sắc đấu tố của cộng sản Việt Nam thời sơ khai vào những thập kỷ 50 -60 trong thế kỷ trước.

 Hình thức dùng các đoàn thể trong mặt trận để biểu tình chống biểu tình cũng là một đặc trưng của cách mạng Trung Quốc ở thời kỳ cải cách văn hoá.

Đáng chú ý từ khi xảy ra vụ việc Formosa và những cuộc biểu tình của người dân đòi sự minh bạch và bảo vệ môi trường, tờ báo quân đội nhân dân , một tờ báo thuộc quân uỷ trung ương đã có nhiều bài viết sắt máu đòi xử lý những người giáo dân và linh mục đã tham gia các cuộc biểu tình. Thông thường ở các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu, Trung Quốc trước kia việc đàn áp biểu tình bằng bạo lực lại là do từ phía quân đội làm ra. Cũng chính tờ báo quân đội này trước kia đã đăng bài của một thiếu tướng quân đội là Bùi Phan Kỳ có nội dung như oán trách quân đội Đông Âu đã không bắn vào đám đông biểu tình. Nguyên nhân là do những người đội trưởng đã không nghe theo lời chính trị viên.

Hiện nay trong quân đội Việt Nam thì quân uỷ trung ương là nơi chỉ huy đầu não, chủ tịch quân uỷ trung ương là ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nắm giữ. Ông Nguyễn Phú Trọng cũng chính là người đã đến thăm Formosa trong lúc công ty này mới bị nghi vấn là xả thải.

Là một nhà nghiên cứu trung thành chủ nghĩa cộng sản và tôn thờ chủ nghĩa này, ông Nguyễn Phú Trọng hẳn nhiên thích một thứ trật tự xã hội cộng sản điển hình của những nhà độc tài cộng sản như Xtalin, Mao, Đặng, Kim, Fided đã thiết lập. Những thứ trật tự được hình thành và giữ vững bởi xe tăng , xe bọc thép và những người lính quân đội với mục đích đập tan những cuộc biểu tình.

Biện pháp dùng bạo lực có dấu hiệu báo trước bằng việc dọn đường qua truyền thông và những hội đoàn chân rết của chế độ. Ở Trung Quốc thời cải cách văn hoá cũng mở đầu bằng những bài báo chữ to, truyền đơn, khẩu hiệu rồi đến những đoàn thể như hồng vệ binh hung hăng đi đập phá, chửi bới , mắng nhiếc những đối tượng được cho là có tư tưởng khác. Tuy nhiên thì cách mạng văn hoá chưa cần dùng đến quân đội đàn áp vì các đối tượng đều rời rạc, riêng rẽ nên dễ khuất phục. Đến sự kiện Thiên An Môn thì báo chí lên án sinh viên phản động, rồi những cán bộ lão thành của đảng đòi phải kiên quyết sắt máu để dẹp biểu tình. Những tin tức bịa đặt đã được đưa đến cho những người lính  như nhiều binh lính đã bị sinh viên bắt giữ và sát hại dã man, cần phải tiêu dệt kẻ thù là đám đông sinh viên biểu tình. Người ra quyết định chỉ đạo thủ tướng Lý Băng điều quân đàn áp lúc đó là Đặng Tiểu Bình. Lúc đó Đặng đang giữ chức chủ tịch quân uỷ trung ương đã nói nếu cần phải giết để đổi lấy 20 năm ổn định cũng làm.

Nhìn những sự kiện là tác giả của những cuộc thảm sát ở Trung Quốc và những diễn biến ở Việt Nam gần đây quả rất đáng lo ngại. Trong vai trò chủ tịch quân uỷ trung ương, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng rất muốn theo đuổi đường lối của Trung Quốc và quyết tâm giữ ổn định chính trị bằng mọi giá như Đặng Tiểu Bình. Đó là điều đáng lo ngại thứ nhất , điều thứ hai là những diễn biến gần đây có những cách thức y như Trung Quốc đã từng làm ở cải cách văn hoá và Thiên An Môn, đó là những bài báo, phát ngôn bịa đặt nhằm vào những linh mục và giáo dân biểu tình từ báo quân đội nhân dân, một động thái lên dây cót tinh thần , tạo tâm lý để khi cần ra lệnh cho binh lính nổ súng. Tiếp đến là dùng hội đoàn, tổ chức chân rết khuấy động không khí thù nghịch, đẩy việc đòi hỏi đền bù trong vụ Formosa thành vụ việc chính trị để đàn áp.

Bài trên báo quân đội nhân dân Việt Nam số ra ngày 8 tháng 5 năm 2017 có những luận điệu kích động hận thù đầy bịa đặt y như báo chí Trung Quốc đã nhồi vào đầu binh lính họ trước khi thảm sát Thiên An Môn. Đó là chuyện bịa đặt giáo dân bắt giữ cảnh sát, đánh người gây thương tích , huỷ hoại tài sản công dân, cấu kết với thế lực thù địch bên ngoài. Bài báo cũng nói rõ hội Cựu Chiến Binh tỉnh Nghệ An đã ra công văn quy kết tội cho các linh mục, đặc biệt là linh mục Đặng Hữu Nam.

Đây là những hành động ráo riết và quyết liệt để bảo vệ công ty Formosa của quân đội đặc biệt là quân uỷ trung ương nhưng được che đậy bằng tạo ra những tố cáo rầm rộ những giáo dân và linh mục phản đối Formosa là thế lực phản động. Dường như quân uỷ trung ương đang soạn kịch bản nếu như không dập tắt phong trào phản đối Formosa bằng những thủ đoạn tố cáo, tuyên truyền bịa đặt....sẽ chuyển sang biện pháp dùng vũ lực như Trung Quốc đã đàn áp sinh viên, tôn giáo.

Những người dân cần có một cái tên của một kẻ có quyền lực, để nhớ đến nếu quân đội  dùng vũ lực đàn áp. Không thể để chung chung tình trạng mù mờ không biết ai là kẻ ra lệnh làm những điều độc ác , tàn bạo và nhơ bẩn. Hãy cùng nhau xác định rằng chỉ đạo những chuyện hèn hạ và thất đức này để bảo vệ Formosa là Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, chủ tịch quân uỷ trung ương, uỷ viên thường vụ đảng uỷ công an. Nguyễn Phú Trọng sinh năm 1944 , nguyên quán Đông Hội, Đông Anh, Hà Nội. Lúc này cần thiết phải chỉ thẳng trách nhiệm rõ ràng một người như Nguyễn Phú Trọng, kẻ đã quyết tâm bảo vệ Formosa cũng như luôn chất chứa những hằn thù với nền tự do dân chủ, hận thù với tôn giáo bởi những thứ y đã được nhồi nhét trong đầu hơn nữa thế kỷ.

Nhưng các cựu chiến binh ở Nghệ An được chỉ đạo gửi thư tố cáo linh mục. Mỗi người dân Việt Nam có lương tri cũng cần phải gửi lá thư yêu cầu Nguyễn Phú Trọng phải công băng trong chỉ đạo xử lý Formosa, phải có đối sách với người dân như đối sách với Trung Quốc. Tại sao với kẻ xâm lược như Trung Quốc quân uỷ trung ương của ông Trọng không đe doạ, không đòi xử lý, không đòi sắt máu ? Trái lại đối với người dân nghèo bị cướp phá đất đai, môi trường khi họ cất tiếng đòi công bằng, lại bị quân đội có hành động và lời nói quy kết họ thành kẻ thù của đất nước và dân tộc. Ai sai khiến được quân đội làm điều đó nếu như không phải Tổng bí thư, chur tịch quân uỷ trung ương Nguyễn Phú Trọng.?